Tôi đem những lời nghe được ở cửa KTV ngày chia tay đó nói hết với anh.
Lục Kính cuống đến đỏ cả mặt, tôi lần đầu tiên thấy anh hoảng loạn như thế.
"Thảo nào em chia tay với tôi, tôi tưởng em không yêu tôi nữa. Hiểu Hiểu, em nghe tôi giải thích, tuy rằng lúc đầu tôi đồng ý với em quả thực là vì vụ cá cược, nhưng về sau tôi là thực sự thích em rồi, tôi sớm đã ném vụ cá cược ra sau đầu rồi."
"Tôi biết vụ cá cược là tôi ma xui quỷ khiến, xin lỗi, Hiểu Hiểu, nhưng tôi dám nói ít nhất trong lúc chúng ta qua lại tôi đối với em đều là chân thành, chưa bao giờ là thủ đoạn sử dụng vì vụ cá cược."
"Mỗi một hành động của tôi với em, mỗi một câu yêu đều là phát ra từ nội tâm, Hiểu Hiểu, em tin tưởng tôi được không?"
Anh kéo lấy cánh tay tôi, đáng thương giống như chú chó bự bị cả thế giới bỏ rơi.
Tôi vẫn là mềm lòng rồi, không trực tiếp bảo anh cút, mà là kéo cánh tay anh muốn đẩy anh ra.
"Lục Kính, anh không cần thiết phải giải thích nữa, đã đến nước này rồi, chúng ta chia tay trong êm đẹp đi."
Thân thể Lục Kính loạng choạng.
Giây tiếp theo, tôi cảm thấy một cơ thể nóng rực đè lên người tôi.
Tôi giật mình, đưa tay sờ lên làn da trần trụi bên ngoài của Lục Kính, lúc này mới phát hiện hóa ra hơi nóng tôi vừa cảm nhận được không phải ảo giác.
Lục Kính phát sốt rồi.
...
Tôi gọi trợ lý của Lục Kính đến cùng tôi đưa Lục Kính vào bệnh viện.
Bác sĩ truyền nước cho Lục Kính, anh đã ngủ thiếp đi, tôi và trợ lý đi ra lối thoát hiểm bên ngoài phòng bệnh.
Trợ lý nói với tôi, Lục Kính khoảng thời gian này thực sự vô cùng mệt mỏi.
Từ ngày tôi muốn chuyển công tác rời đi, Lục Kính liền đang định chuyển trọng tâm công việc đến thành phố tôi đang ở hiện tại.
Đây là một công trình lớn, không phải vài tháng là có thể hoàn thành.
"Lục tổng mấy tháng này cơ bản không ngủ quá ba tiếng một ngày, hôm ngài sinh con anh ấy vốn dĩ đang họp, nghe tin xong lập tức vội vội vàng vàng chạy tới, nhưng vẫn là không đuổi kịp lúc ngài chịu khổ, Lục tổng vẫn luôn vô cùng áy náy."
Tôi mím môi không nói, trong lòng không nói ra được là mùi vị gì.
Trợ lý còn muốn nói gì đó, bị tiếng mở cửa lối thoát hiểm cắt ngang.
Bác sĩ sản khoa đỡ đẻ giúp tôi trước đó đi ra, nhìn thấy tôi kinh ngạc chào hỏi: "Trùng hợp quá cô Tô, cô đến bệnh viện làm gì thế, là có chỗ nào không khỏe sao?"
Cuộc đối thoại của tôi và trợ lý bị buộc phải cắt ngang, tôi miễn cưỡng cười với bác sĩ.
"Không có, bạn bị sốt, tôi đưa anh ấy qua đây truyền nước."
Bác sĩ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, cười nói với tôi: "Tôi nói cũng không nên mà, chồng cô coi trọng cô như thế, chắc chắn sẽ không để cô có chỗ nào không khỏe mới phải."
Tôi khựng lại, nghĩ một lúc mới phản ứng lại "chồng" mà bác sĩ nói là Lục Kính.
Từ trong miệng bác sĩ sản khoa, tôi nghe được một số chuyện khác mà tôi trước đó không biết.
Ví dụ như trong thời gian tôi mang thai, mỗi lần tôi khám thai Lục Kính đều sẽ đến.
Anh sẽ tìm hiểu tình hình của tôi, cũng sẽ ghi nhớ tất cả những hạng mục cần chú ý mà bác sĩ nói.
Tôi trong thời gian mang thai từng nhận được thiện ý của rất nhiều người lạ.
Mà mãi đến bây giờ mới biết, những cái đó đều là sự quan tâm Lục Kính chuẩn bị cho tôi, nhưng lại không dám đích thân bưng đến trước mặt tôi.