Tôi không biết nên hình dung tâm trạng hiện tại của mình thế nào, chỉ có thể hơi có vẻ trầm mặc chào tạm biệt bác sĩ, trợ lý cũng nói phải về công ty trước.
Tôi tâm trạng phức tạp trở về phòng bệnh, vừa định mở cửa, liền nghe thấy bên trong truyền đến giọng nói của người phụ nữ lạ mặt.
"Mày đứa con này nếu là không muốn sống nữa thì tốt nhất là trả nguyên đai nguyên kiện lại cho mẹ, mẹ mày tao nghĩ cách, xem có thể đúc lại tạo ra một đứa mới không."
Người phụ nữ giọng điệu không tốt nói, trong lời nói lại là sự quan tâm không giấu được.
Lục Kính xem ra đã tỉnh, giọng anh tuy yếu ớt, nhưng rõ ràng mang theo một chút ý cười: "Con không sao đâu mẹ."
"Con dâu mẹ sẽ không nhìn con chết ở bên ngoài đâu, mẹ yên tâm, cháu trai mẹ cô ấy cũng chăm sóc rất tốt."
Người phụ nữ tiếp lời: "Cái này tao đương nhiên biết, con bé đó vừa nhìn là biết người đáng tin cậy, đâu có như mày?"
Tôi đẩy hé cửa ra một chút, liền nhìn thấy người phụ nữ vươn một ngón tay chỉ vào trán Lục Kính với vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
"Tao nói người ta đá mày là đáng đời, lại không biết nói chuyện còn không hiểu phong tình, tao thấy mày không bằng mau chóng buông tay, đừng cản trở người ta đi tìm hạnh phúc của mình nữa."
Tôi cách một khoảng xa đều có thể nghe thấy sự ghét bỏ của mẹ Lục Kính đối với anh.
Vừa mới nhếch khóe miệng lên một chút, Lục Kính đã nghiêm túc nói: "Không được, mẹ, không có cô ấy con thực sự sẽ chết, là con không rời xa được cô ấy."
Trong lòng tôi dấy lên một trận sóng gió.
Lục Kính trước kia là sẽ không nói những lời thẳng thắn như thế, anh quả thực là thay đổi rồi...
Tôi lơ đãng một chút, không cẩn thận liền gây ra một số tiếng động.
Hai người đang giao lưu trong phòng đồng thời dừng lại, cùng quay đầu nhìn về phía tôi.
Tôi biết không giấu được, dứt khoát đẩy cửa ra, lúc này mới nhìn rõ dung mạo của mẹ Lục Kính.
Tôi chốc lát sững sờ, buột miệng nói: "Dì, dì là mẹ của Lục Kính sao?"
Đây không phải là người dì sáng hôm đó ở dưới lầu khu chung cư trò chuyện với tôi sao?
Tôi nói con trai dì sao lại giống Lục Kính như anh em ruột thế chứ!
Dì cười cười, ngược lại không giải thích nhiều, chỉ đi tới quan tâm tôi vài câu liền cáo từ rời đi.
Tôi một mạch tiễn dì ra thang máy, mẹ của Lục Kính nắm lấy tay tôi nói: "Hiểu Hiểu, chuyện giữa các con Lục Kính đều nói với dì rồi."
"Thằng bé này nó trục, không hiểu thế nào là tình cảm, cũng không biết yêu đương, cho nên nó làm sai chuyện, con cũng đừng vì nó đáng thương mà tha thứ cho nó."
Tôi ngẩn ngơ nhìn người phụ nữ trước mặt.
Mẹ của Lục Kính cười rất dịu dàng, trong mắt bà không có chút trách cứ nào, có chỉ là sự thấu hiểu của bậc trưởng bối.
Bà nói: "Cứ đi theo trái tim của mình là được, lần sau dì còn có thể đi thăm Thần Thần không?"
Thần Thần là tên ở nhà của con trai, tôi gật đầu, mẹ Lục Kính liền cười đi vào thang máy rồi đi.
Tôi quay trở lại phòng bệnh, Lục Kính đã ngồi dậy bắt đầu làm việc.
Tôi im lặng đi đến ngồi xuống chiếc ghế bên giường anh, Lục Kính nhìn tôi một cái, cười đặt máy tính bảng xuống.
"Hôm nay cảm ơn em, Hiểu Hiểu, chắc là trợ lý nói với mẹ tôi, dọa em sợ rồi nhỉ?"
Tôi lắc đầu, nhưng lại không biết nên nói gì.
Không khí nhất thời rơi vào trầm mặc.
Lục Kính đột nhiên giơ tay lên, nhẹ nhàng lướt qua khóe mắt tôi.
Anh dịu dàng nói: "Sao lại khóc? Là mẹ tôi bắt nạt em à? Em nói với tôi tôi làm chủ cho em."
Lúc này tôi mới phát hiện tôi vậy mà không biết từ lúc nào đã khóc.
Cái này nước mắt càng là không thể vãn hồi.