Tôi một chút cũng không muốn quan tâm anh rốt cuộc có muốn làm tròn trách nhiệm người cha hay không.
Nhưng không biết vì sao, tôi nhìn vào mắt anh, lời nói liền buột miệng thốt ra: "Anh để ý đứa trẻ như vậy, thì đi tìm đại người nào đó sinh cho anh vài đứa là được."
Lục Kính nhìn ánh mắt tôi vô cùng bất lực, anh có chút bất đắc dĩ giải thích: "Tôi không phải để ý đứa trẻ, tôi là lo lắng cho em."
Tôi căn bản một câu cũng không tin lời anh nói.
"Anh để ý tôi ư? Tôi mang thai sao anh không tận tâm như thế? Con sinh ra rồi anh bắt đầu ân cần, anh nói anh là để ý tôi không phải để ý con, ai tin chứ?"
Lục Kính vẻ mặt nghiêm túc, anh rất nghiêm túc giải thích: "Tôi không phải không muốn gặp em, tôi là sợ em không muốn gặp tôi."
"Dù sao trước đó em vì trốn tôi đều nộp đơn xin chuyển công tác với công ty, tôi sợ tôi mạo muội đến gặp em sẽ khiến em cảm xúc thêm kích động, ngược lại làm ảnh hưởng cơ thể em lúc đó không tốt."
Tôi rất muốn từ trong lời nói của Lục Kính tìm ra sơ hở, dù sao đàn ông giỏi nhất là miệng lưỡi trơn tru.
Tuy nhiên... tôi đối với Lục Kính thực sự là quá hiểu rõ rồi.
Anh coi trọng lời hứa, chưa bao giờ thèm nói lời hay ý đẹp dỗ dành người khác.
Mỗi một câu từ miệng anh nói ra đều là nghiêm túc.
Tôi tin đây đúng là suy nghĩ chân thật của anh, nhưng tôi không có cách nào thuyết phục bản thân đồng tình.
Dù sao sự gian khổ lúc mang thai, mỗi lần đi khám thai nhìn người khác đều có người nhà đi cùng, chỉ có tôi cô đơn một mình, muốn nói trong lòng tôi một chút oán hận cũng không có là không thể nào.
May mà bác sĩ khám thai cho tôi đối xử với tôi rất tốt.
Tôi thấy cũng coi như là duyên phận, mỗi lần tôi đi khám đều là ông ấy ngồi phòng khám, ông ấy mỗi lần đều sẽ dặn dò tôi rất nhiều, khiến tôi những lúc gian khổ cảm nhận được một chút ấm áp.
Tôi nghĩ đến chín tháng vừa mới kết thúc, lặng lẽ cụp mắt xuống.
Chủ đề này tôi không cách nào tiếp tục với Lục Kính được nữa.
Nếu không chúng tôi lập tức sẽ biến thành người nổi tiếng của bệnh viện – bởi vì cãi nhau.
Tôi nằm trở lại, hoàn toàn ngậm chặt miệng không nói lời nào nữa.
Lục Kính cũng không ép tôi, tôi nghe thấy trong phòng bệnh lại vang lên tiếng thu dọn đồ đạc, lười quản nữa cứ mặc kệ anh.
Ngoài cửa sổ đã một mảnh tối đen.
Người tôi vẫn chưa phải đặc biệt thoải mái, xem điện thoại một lúc liền dứt khoát cất đi nhắm mắt dưỡng thần.
Hoàn cảnh yên tĩnh cộng thêm cơ thể mệt mỏi rất dễ nuôi dưỡng cơn buồn ngủ.
Tôi không biết ngủ thiếp đi lúc nào, cho đến khi bị tiếng khóc đột ngột vang lên của con trai làm cho giật mình tỉnh giấc.
Tôi gần như là theo bản năng bật dậy từ trên giường.
Người vẫn còn hoảng hốt, liền nhìn thấy Lục Kính nhanh hơn tôi một bước bế đứa bé lên.
Tôi bật đèn đầu giường, nhìn Lục Kính kiểm tra bỉm cho con.
Anh nhìn tôi một cái, ánh mắt dịu dàng nói: "Tôi làm là được rồi, em ngủ đi."
Tôi lúc này bị tiếng khóc của con dọa cho tim vẫn còn hơi đập nhanh, cơn buồn ngủ càng là tan biến sạch sẽ.
Lục Kính đã bắt đầu thay bỉm cho con trai, lại pha sữa, cho con bú, tiếp đó nhẹ nhàng dỗ dành thằng bé ngủ.
Tôi nhìn Lục Kính động tác thành thục, làm những chuyện này một chút không thích ứng cũng không có, có lúc nhịn không được nghi ngờ anh sau lưng tôi còn có đứa con khác.