Trong đầu tôi nghĩ ngợi lung tung rất nhiều, cuối cùng dừng lại ở khuôn mặt lộ vẻ mệt mỏi của Lục Kính, đột nhiên hình thành một ý niệm –
Có lẽ Lục Kính thực sự sẽ trở thành một người bố tốt cũng nên?
Ý nghĩ này xuất hiện trong nháy mắt tôi lập tức lắc đầu ném nó đi.
Lục Kính có phải ông bố tốt hay không đều không quan trọng, quan trọng là anh sẽ không phải là bố của con trai tôi.
Tôi ở trong lòng tự khuyên bảo bản thân, Lục Kính đã dỗ con trai ngủ, đi đến ngồi xuống bên giường tôi.
Anh cười ý vị thâm trường nhìn tôi trêu chọc: "Không buồn ngủ à? Muốn tôi dỗ xong con trai lại dỗ em không?"
Tôi: "?"
Tôi lập tức ngã đầu xuống ngủ, không cho Lục Kính một chút cơ hội nắm thóp nào.
Tôi nghe thấy tiếng cười khẽ nén thấp giọng của Lục Kính sau lưng.
Ngoài ý muốn, tinh thần vốn còn hơi căng thẳng của tôi vậy mà dần dần thả lỏng xuống.
Cơn buồn ngủ lại tìm đến cửa, lúc nửa tỉnh nửa mê, tôi dường như cảm nhận được có người giống như dỗ trẻ con vỗ vỗ lưng tôi, nơi xa xăm sau lưng, còn có bài hát ru chầm chậm truyền đến.
...
Tôi ở bệnh viện vài ngày, sau khi không có vấn đề gì liền trực tiếp chuyển đến trung tâm ở cữ.
Trung tâm ở cữ là Lục Kính đặt cho tôi.
Tôi cũng không có thói quen làm khổ mình, rộng lượng với người khác, vì thế yên tâm thoải mái chấp nhận.
Cái khác không nói, con là của hai chúng tôi, cái khổ sinh đẻ tôi tự mình chịu rồi, anh bỏ chút tiền thì sao chứ?
Huống hồ anh còn nhiều tiền như vậy.
Lục Kính đặt cho tôi gói cao cấp nhất của trung tâm ở cữ, anh cùng tôi làm thủ tục nhận phòng xong liền tạm thời rời đi về công ty.
Nói đến cái này, anh về công ty còn là thư ký của anh tìm đến tận nơi vừa khóc vừa đe dọa, cứng rắn nói là "mời" về.
Tôi cũng là lúc này mới biết Lục Kính nói cái gì mà "sớm sắp xếp ổn thỏa rồi" đều là nói dối.
Sắp xếp của anh chính là công việc không quan trọng có thể kéo dài thì kéo dài, công việc quan trọng anh liền thức đêm xử lý từ xa.
Tôi cạn lời nhìn anh, Lục Kính trước khi đi ngàn lần dặn dò vạn lần dặn dò bảo tôi có việc gì nhất định phải nói với anh, anh sẽ dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới.
Tôi nhìn thấy thư ký của anh ở một bên dám giận không dám nói trừng mắt nhìn ông chủ, trong lòng có chút buồn cười, nhưng vẫn là dỗ dành anh mau đi đi.