Giọng nói ấy vẫn trong trẻo như trước, mang theo nụ cười lười biếng, kéo dài ở cuối câu.
Tôi đứng sững tại chỗ, cả người như bị ai đó bấm nút dừng.
Đoạn ghi âm thứ hai nhanh chóng được gửi tới.
“Này, bạn cùng bàn. Tớ đang ghi hình chương trình tạp kỹ thôi, vừa nãy chỉ đùa cậu chút ấy mà. Chúc mừng năm mới.”
Giọng cậu ấy nhẹ nhõm, chỉ nghe qua điện thoại thôi cũng đủ tưởng tượng ra dáng vẻ cậu tựa lưng vào ghế, đôi mắt cong cong vì cười.
Tôi hé môi, cổ họng nghẹn lại hồi lâu mới tìm được giọng nói của mình.
【Không sao là tốt rồi. Chúc mừng năm mới!】
Tôi vừa gửi xong, dòng chữ “Đối phương đang nhập…” hiện lên ở đầu khung chat.
Sáng vài giây.
Rồi biến mất.
Cậu ấy không trả lời nữa.
Ngoài cửa sổ, pháo hoa nở rực khắp bầu trời.
Thế nhưng tôi chẳng còn tâm trạng ngắm nữa.
Về đến nhà, tôi chui thẳng vào chăn.
Nghĩ cũng phải.
Tạ Vọng bây giờ là ngôi sao hạng A, trẻ tuổi đã giành đủ ba giải thưởng điện ảnh lớn, là Ảnh đế được cả giới công nhận.
Một người như cậu ấy…
Sao có thể rơi vào cảnh phải đi vay tiền tôi được chứ?