Tôi bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.
Ánh nắng trắng lóa len qua khe rèm. Tôi nheo mắt mò lấy điện thoại trên đầu giường thì giọng của Giang Dao đã gào lên như sét đánh.
“Tiêu Ninh! Cậu lên hot search rồi!”
Tiếng cô ấy lớn đến mức tai tôi ù đi.
Ngay sau đó, WeChat liên tục hiện lên bảy, tám tin nhắn.
Toàn là đường link và ảnh chụp màn hình.
#Bạn cùng bàn cấp ba của Tạ Vọng
#Bạn cùng bàn chuyển sạch tiền tiết kiệm chỉ vì một câu nói
Tôi dụi mắt, bấm vào.
Một đoạn cắt từ chương trình giải trí đã bị cư dân mạng chia sẻ khắp nơi.
Trong màn hình.
Tạ Vọng tựa người trên ghế sofa, mặc áo len cổ lọ màu đen, dáng vẻ lười nhác, cúi đầu nhìn điện thoại.
Phía sau cậu, trên màn hình lớn, hiện rõ đoạn trò chuyện giữa tôi và cậu ấy.
MC cười đầy ẩn ý.
“Anh Vọng, ghi chú ‘2’ này có ý nghĩa gì vậy?”
Tạ Vọng ngẩng đầu nhìn thẳng vào ống kính, khóe môi khẽ cong lên.
“Hồi cấp ba, cô ấy… hơi ngốc.”
Bình luận lập tức cuồn cuộn tràn kín màn hình.
“Aaaaa, chồng mới của tui!”
“Giọng điệu này cưng chiều quá!”
“Bạn cùng bàn tuyệt vời nhất thế gian!”
Tôi nhìn khuôn mặt trên màn hình, nhất thời thất thần.
Hồi học cấp ba…
Tạ Vọng cũng từng nói như vậy.
Khi ấy, ngoài học hành ra tôi chẳng để ý điều gì khác.
Nói chuyện chậm một nhịp.
Làm gì cũng chậm một nhịp.
Cậu ngồi bên cạnh, cười để lộ chiếc răng khểnh.
“Này bạn cùng bàn, đây là lần đầu tiên tớ dùng số ‘2’ để hình dung một người đấy.”
“…”
“A Ninh! Khai thật đi, cậu vẫn còn thích cậu ấy đúng không?”
Giọng Giang Dao kéo tôi trở về hiện thực.
Tôi đứng dậy rót nước, bất cẩn làm rơi hai viên thuốc xuống đất.
“Tờ giấy chẩn đoán nhìn thật quá… Tớ cứ tưởng cậu ấy thật sự…”
“Ngốc ch//ết đi được! Nhưng cũng đâu thể chuyển hết sạch tiền như thế chứ!”
Giang Dao tức đến mức muốn gõ đầu tôi.
“À mà sao cậu chỉ còn từng ấy tiền?”
“Gần đây… tớ mua hơi nhiều quần áo.”
Tôi cười ngượng, nuốt viên thuốc xuống.
“Xì! Lát nữa tớ chuyển thêm tiền cho cậu, nhớ nhận đấy! À đúng rồi, lần trước cậu bảo đau bụng, đã đi khám chưa? Nếu chưa thì cuối tuần này tớ rảnh, qua thành phố cậu đưa cậu đi nhé…”
“Không sao đâu, chắc tại ăn đồ lạnh nhiều quá.”
Tôi cúp máy.
Lặng lẽ nhặt hai viên thuốc vừa rơi lên, ném vào thùng rác.
Trên màn hình điện thoại, chủ đề hot search vẫn không ngừng leo hạng.
Tôi úp điện thoại xuống.