Gió đêm se lạnh.
Trên chiếc ghế dài trong công viên.
Tôi lặng lẽ nhìn Tạ Vọng.
Trên gương mặt cậu hiếm khi xuất hiện vẻ bối rối.
Cơn sốt vẫn chưa hạ.
Hốc mắt cũng đỏ hoe.
“Có phải… tớ vội quá rồi không?”
“Vốn dĩ tớ định từ từ…”
“Được.”
Cậu sững người.
Đôi mắt khẽ mở to.
“…Hả?”
Tôi khẽ cong khóe môi.
Đưa tay nắm lấy những ngón tay vẫn còn hơi lạnh của cậu.
“Tớ nói…”
“Tạ Vọng.”
“Chúng ta ở bên nhau nhé.”
Tạ Vọng.
Tôi không thể để cậu chờ thêm nữa.
Chính tôi.
Cũng không còn đủ sức để chờ thêm một lần năm năm nữa.
Sau đó.
Tôi vòng tay ôm lấy cổ cậu.
Khẽ đặt một nụ hôn thật nhẹ lên gò má đang nóng bừng ấy.
Cả người Tạ Vọng lập tức cứng đờ.
Giống như bị điểm huyệt.
Vài giây sau.
Cậu bỗng lùi mạnh về phía sau.
Đưa tay chạm lên nơi vừa được hôn.
Lắp bắp đến mức nói chẳng thành câu.
“Trời đất…”
“Không phải chứ…”
“Tớ…”
Ngay sau đó.
Cậu kéo tôi ôm chặt vào lòng.
Hai cánh tay siết mạnh.
Đến mức xương sườn tôi cũng thấy đau.
Cằm cậu tựa lên đỉnh đầu tôi.
Giọng nói nghèn nghẹn.
Còn mang theo chút âm mũi.
“Tiêu Ninh…”
“Cậu đồng ý rồi thật sao?”
“Hay là…”
“Hay là thấy tớ sốt nên thương hại tớ?”
“Nếu cậu còn không buông tay.”
“Thì người đáng thương mới là cậu.”
“Sốt còn chưa hạ nữa.”
Cậu hơi nới lỏng vòng tay.
Cúi đầu nhìn tôi.
Trán cậu chạm vào trán tôi.
Nóng hầm hập như một chiếc lò sưởi nhỏ.
“Vậy…”
“Nói lại một lần nữa đi.”
“Cái gì?”
“Nói là cậu đồng ý.”
Hơi thở nóng bỏng của cậu phả bên tai.
Làm vành tai tôi tê dại.
Tôi vội quay mặt đi.
“Tạ Vọng…”
“Cậu bao nhiêu tuổi rồi hả?”
“Nói đi mà…”
Giọng cuối câu của cậu kéo dài.
Mềm mại.
Lại còn có chút nũng nịu.
Y hệt hồi cấp ba.
Mỗi lần nằm bò lên bàn.
Làm nũng đòi chép bài của tôi.
Tôi hết cách.
Đành nhỏ giọng đáp.
“Đồng ý rồi.”
“Đồng ý cái gì?”
“Đồng ý ở bên cậu.”
“Ở bên ai?”
“…Tạ Vọng.”
Cuối cùng.
Cậu cũng mãn nguyện.
Ngây ngô cười một tiếng.
Lại vùi mặt vào hõm vai tôi.
“Tiêu Ninh.”
“Cậu tốt thật đấy.”
Tôi khẽ vỗ lưng cậu.
Đúng lúc ấy.
Dạ dày lại quặn lên một cơn đau.
Tôi im lặng.
Không nói gì.