Suốt năm năm ấy.
Tôi nhìn Tạ Vọng từng bước đi lên.
Từ một diễn viên quần chúng vô danh.
Đến giải Nam diễn viên mới xuất sắc nhất.
Từ Nam diễn viên mới xuất sắc nhất.
Đến Thị đế.
Rồi từ Thị đế.
Trở thành Ảnh đế Tam Kim trẻ tuổi nhất.
Bộ phim nào của cậu.
Tôi cũng theo dõi.
Phim điện ảnh nào.
Tôi cũng góp một tấm vé.
Đêm khuya.
Tôi ngồi trước màn hình.
Cãi lại từng bình luận ác ý của antifan.
Có hôm tức đến mức.
Không tài nào ngủ nổi.
Còn “Trăng Dưới Thành Trường An.”
Độc giả đã theo dõi tôi ngay từ ngày đầu tiên tôi đăng truyện.
Khi số liệu quá tệ.
Đến mức tôi muốn bỏ dở.
Cô ấy viết hẳn một bức thư rất dài.
Khuyên tôi tiếp tục.
Khi tôi bị antifan công kích.
Cô ấy thức trắng đêm.
Tranh luận với họ suốt hàng trăm bình luận.
Mỗi dịp sinh nhật của tôi.
Cô ấy đều gửi tới một tấm thiệp viết tay.
Cùng món quà được lựa chọn vô cùng cẩn thận.
Tôi từng thấy rất kỳ lạ.
Một người bạn trên mạng.
Chưa từng gặp mặt.
Vì sao…
Lại hiểu rõ thói quen viết lách của tôi đến vậy?
Danh sách sách mà cô ấy giới thiệu.
Cuốn nào cũng đúng gu của tôi.
Những lời cô ấy an ủi.
Luôn khiến tôi nhớ đến giọng điệu mà Tạ Vọng từng dùng để dỗ dành tôi hồi cấp ba.
Nhưng.
Tôi không dám chắc.
Tôi đã dành nửa năm.
Để xây dựng cuốn tiểu thuyết hiện tại.
Nguyên mẫu của nam chính.
Từ đầu đến cuối.
Đều là Tạ Vọng.
Khi ấy.
Tôi từng nghĩ.
Đợi đến khi cuốn tiểu thuyết này kết thúc.
Nếu Tạ Vọng lại đến tìm tôi thêm một lần nữa.
Thì lần này.
Tôi sẽ nói rõ mọi chuyện.