Sau khi chính thức ở bên nhau.
Mức độ quấn người của Tạ Vọng còn vượt xa tưởng tượng của tôi.
Tôi cất hết thuốc trong nhà đi.
Giấu tất cả vào chiếc túi đeo bên người.
Từ khi ở cạnh tôi.
Cậu luôn cảm thấy mọi thứ như một giấc mơ.
Có những đêm.
Đang ngủ cũng bất chợt tỉnh dậy.
Rồi đưa tay véo nhẹ má tôi.
Tôi vừa buồn cười vừa bất lực.
“Tạ Vọng.”
“Nếu cậu còn tiếp tục như vậy.”
“Thì người phát điên trước sẽ là tớ đấy.”
Cậu ngượng ngùng rụt tay về.
Ngay sau đó.
Lại ôm chặt tôi vào lòng.
“Tiêu Ninh.”
“Hay là chúng ta đăng ký kết hôn luôn nhé?”
“Tổ chức đám cưới sớm một chút.”
“Anh sẽ cho em một hôn lễ thế kỷ!”
Tôi im lặng một lúc.
Cố gắng nở nụ cười như không có chuyện gì.
“Được thôi.”
“Đợi tiểu thuyết của tớ kết thúc đã.”
“Khi nào mới kết thúc?”
“…Sắp rồi.”
Nhưng thực ra.
Chính tôi cũng không biết phải kết thúc thế nào.
Tôi không biết.
Nên dành cho nam chính có nguyên mẫu là Tạ Vọng một cái kết ra sao.
Bởi vì.
Đến cả kết cục của chính mình.
Tôi cũng không nhìn thấy.
Đêm hôm đó.
Sau khi Tạ Vọng ngủ say.
Tôi lặng lẽ bò dậy.
Đi vào nhà vệ sinh.
Nôn.
Lúc quay trở lại.
Cậu khẽ trở mình.
Miệng lẩm bẩm điều gì đó.
Tôi không nghe rõ.
Tôi vừa nằm xuống bên cạnh.
Cậu đã mơ màng đưa tay kéo tôi vào lòng.
Cằm nhẹ cọ lên tóc tôi.
“Tiêu Ninh…”
“Đừng đi…”
Tôi không cử động.
Chỉ mở mắt.
Thức trắng đến tận sáng.