Bình thường.
Tạ Vọng rất bận.
Quay phim.
Tham dự sự kiện.
Rồi chụp quảng cáo cho các thương hiệu.
Dù vậy.
Mỗi tối.
Cậu vẫn gọi video cho tôi.
Chỉ để báo cho tôi biết hôm nay mình đã làm gì.
Chiều hôm ấy.
Tạ Vọng gọi đến.
Tôi vừa từ nhà vệ sinh đi ra.
Sau một trận nôn dữ dội.
Vội vàng nuốt hai viên thuốc.
Rồi mới bấm nhận cuộc gọi.
Ở đầu dây bên kia.
Tạ Vọng mặc áo lông vũ màu đen.
Trên mái tóc cũng phủ đầy những hạt tuyết nhỏ.
“Tiêu Ninh.”
“Ở đây có tuyết rồi!”
“Đợi đợt này bận xong.”
“Tớ đưa cậu đến đây trượt tuyết nhé!”
Đôi mắt người đàn ông ấy sáng rực.
Vẫn như chàng thiếu niên năm nào.
Tôi đưa tay che miệng.
Nuốt ngược cơn ho xuống.
“Được.”
Không bao lâu sau.
Cậu lại đăng một bài Weibo.
Là ảnh hai người tuyết đứng cạnh nhau.
Kèm theo một câu.
“Mong rằng năm nào cũng có em.”
Khu bình luận lại náo nhiệt.
【Lần đầu tiên mong tuyết tan nhanh một chút.】
【Đúng là bị tình yêu nắm thóp rồi.】
【Ham chia sẻ thế này, chị dâu chịu nổi không?】
Tôi ôm lấy bụng đang đau âm ỉ.
Vừa cười.
Vừa rơi nước mắt.
Cuộc gọi kết thúc.
Tôi lại vào nhà vệ sinh nôn thêm một lần nữa.
Lần này.
Trong đó đã lẫn cả tia máu.
Tôi nhìn vệt đỏ trong bồn rửa thật lâu.
Rồi lấy giấy lau sạch.
Xả nước.
Sau đó trở về giường.
Lặng lẽ nằm xuống.
Sáng hôm sau.
Tạ Vọng nhắn cho tôi.
【Đêm qua tớ mơ thấy cậu.】
【Mơ thấy cậu bỏ đi.】
【Tớ đuổi theo suốt cả đêm mà không đuổi kịp.】
Tôi trả lời.
【Giấc mơ đều ngược với hiện thực.】
Cậu lập tức nhắn lại.
【Thế thì tốt.】
【Chúng ta còn phải ở bên nhau năm này qua năm khác mà.】