Dạo gần đây.
Tôi đến bệnh viện ngày càng thường xuyên.
Tóc rụng từng nắm.
Thuốc uống cũng ngày một nhiều.
Tôi cũng càng lúc càng buồn ngủ.
Cuối cùng.
Tạ Vọng vẫn nhận ra có điều bất thường.
Hôm ấy.
Cậu tan làm sớm.
Lúc về đến nhà.
Tôi đang quỳ bên bồn cầu nôn dữ dội.
Cửa phòng tắm bật mở.
Ly trà sữa trong tay cậu rơi xuống đất.
Nước văng tung tóe khắp sàn.
Cậu lập tức ngồi xổm xuống.
Đỡ lấy tôi.
“Tiêu Ninh?”
Tôi lau khóe miệng.
Mỉm cười với cậu.
“Chắc là ăn hỏng bụng thôi.”
Cậu không nói gì.
Chỉ bế tôi trở lại giường.
Sau đó.
Đi về phía túi xách của tôi.
Tôi cố gượng dậy muốn ngăn lại.
Nhưng không kịp.
Khi cậu lấy được lọ thuốc ra.
Đôi tay đã run lên.
Cậu mở nắp.
Nhìn thoáng qua.
Rồi cầm lấy tờ hướng dẫn sử dụng.
Ngay sau đó.
Cả người cậu cứng đờ tại chỗ.
Tôi nằm trên giường.
Lặng lẽ nhìn bóng lưng cậu.
Khẽ gọi.
“Tạ Vọng.”
Cậu không quay đầu.
“Tạ Vọng.”
“Quay lại nhìn tớ.”
Rất lâu sau.
Cậu mới chậm rãi xoay người.
Vành mắt đã đỏ bừng.
Cậu siết chặt lọ thuốc trong lòng bàn tay.
Các khớp ngón tay trắng bệch.
“Đây… là thuốc gì?”
“Thuốc dạ dày.”
“Cậu nói dối.”
Cậu bước đến bên giường.
Ngồi xuống.
Cầm lấy điện thoại của tôi.
Tôi nhìn cậu mở album ảnh.
Lật đến bức ảnh chụp bệnh án.
Ngón tay cái của cậu dừng lại trên màn hình.
Rất lâu.
Không hề nhúc nhích.
“Tiêu Ninh…”
Giọng cậu run rẩy.
“Đừng đùa tớ nữa.”
“Được không?”
Tôi quay mặt đi.
Khẽ nói.
“Tạ Vọng.”
“Xin lỗi.”
Nửa năm trước.
Tôi được chẩn đoán.
Ung thư dạ dày.
Giai đoạn cuối.
Không còn cứu được nữa.
Tôi từng hỏi bác sĩ.
Mình còn sống được bao lâu.
Ông ấy nói.
Nếu tình hình thuận lợi.
Có thể thêm hai năm.
Bây giờ.
Chỉ còn lại…
Một năm rưỡi.
Tạ Vọng buông điện thoại xuống.
Đưa tay ôm chặt lấy tôi.
Vai cậu không ngừng run lên.
“Xảy ra từ khi nào?”
“Trước khi gặp lại cậu.”
“Vậy hôm đó…”
“Lần cậu đến bệnh viện…”
“Là đi tái khám?”
“Ừ.”
Cậu ôm tôi chặt hơn nữa.
Giọng nói run đến gần như vỡ vụn.
“Tại sao…”
“Tại sao không nói cho tớ biết?”
Ngoài cửa sổ.
Tuyết vẫn lặng lẽ rơi.
Trong phòng.
Tiếng máy sưởi khe khẽ vang lên.
Nước mắt của cậu.
Rơi xuống mái tóc tôi.
Tôi cúi đầu.
Nhìn bàn tay nổi đầy gân xanh của cậu.
Đột nhiên.
Nước mắt của tôi.
Lại chẳng thể rơi nổi nữa.
“Tạ Vọng.”
“Tớ… không dám.”