Ngày mẹ của Tạ Vọng đến tìm tôi.
Tôi vừa bước ra khỏi bệnh viện.
Bà đi thẳng vào vấn đề.
“Tiêu Ninh.”
“Bệnh viện này…”
“Là của cô.”
Tôi nhìn bà.
Mồ hôi lạnh dần thấm đầy lòng bàn tay.
Đầu óc trống rỗng.
Tạ Vọng chưa từng nói với tôi.
Bệnh viện của mẹ cậu.
Là bệnh viện nào.
Lần tái khám trước của tôi.
Chính là ở đây.
Bản báo cáo ghi rất rõ.
Ung thư dạ dày giai đoạn cuối.
Đã có dấu hiệu di căn rõ rệt.
“Chuyện này…”
“Tiểu Vọng biết chưa?”
Tôi lắc đầu.
Rất lâu sau.
Mới khó khăn thốt ra được vài chữ.
“Thưa cô…”
“Xin lỗi…”
“Tôi biết…”
“Làm như vậy rất có lỗi với cậu ấy…”
Nói đến đây.
Giọng tôi bắt đầu run lên.
Bàn tay buông bên người siết chặt.
“Tôi sẽ rời xa cậu ấy.”
Mẹ của Tạ Vọng khẽ thở dài.
Đưa tay.
Nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn tay tôi.
“Ngốc quá.”
“Cô lo cho cháu.”
Tôi ngẩng đầu nhìn bà.
Bà mỉm cười.
Đuôi mắt hiện lên những nếp nhăn rất nhạt.
“Hồi cấp ba.”
“Cô đã biết thằng bé thích cháu rồi.”
“Nó là người trưởng thành.”
“Chuyện yêu đương.”
“Cô sẽ không ngăn cản.”
Bà nhìn ra ngoài cửa sổ.
Giọng nói rất nhẹ.
“Chỉ là…”
“Có những chuyện.”
“Nói rõ ràng sớm một chút.”
“Sẽ tốt cho cả hai.”
“Lần trước cháu đến tái khám.”
“Chính cô bảo bác sĩ đưa kết quả đó cho cháu.”
“Với tình trạng hiện tại.”
“Cháu nên nhập viện càng sớm càng tốt.”
Tôi khẽ gật đầu.
“Cháu biết.”
Bà đưa cho tôi một tấm danh thiếp.
“Đây là số điện thoại riêng của cô.”
“Nếu cần giúp đỡ.”
“Cứ gọi cho cô bất cứ lúc nào.”
Tôi nhận lấy tấm danh thiếp.
Đầu ngón tay lạnh như băng.
Rời khỏi quán cà phê.
Tôi đứng bên lề đường.
Đón gió thật lâu.
Sau đó.
Tôi gửi cho Giang Dao một tin nhắn.
Kèm theo ảnh chụp bệnh án.
Giang Dao lập tức gửi một đoạn ghi âm.
“Ninh Ninh.”
“Hôm nay đâu phải Cá tháng Tư.”
“Đừng đùa kiểu này.”
Qua rất lâu.
Cô ấy lại gửi thêm một đoạn ghi âm nữa.
Giọng đã nghẹn ngào vì khóc.
“Ninh Ninh…”
“Ở yên trong nhà nhé.”
“Đợi tớ đến.”