Tạ Vọng mất tròn một tháng.
Để lên kế hoạch cho chuyến du lịch của hai chúng tôi.
Cậu hủy toàn bộ lịch trình.
Bên phía công ty gần như náo loạn.
Người đại diện gọi cho cậu mấy chục cuộc.
Cậu không nghe lấy một cuộc.
Tôi khuyên cậu.
“Cậu cứ đi làm đi.”
“Đợi lúc rảnh rồi mình đi sau cũng được.”
Cậu vẫn cúi đầu.
Vừa nhét áo khoác dày vào vali.
Vừa đáp.
“Tớ bận suốt năm năm rồi.”
“Bây giờ.”
“Ở bên vợ mới là chuyện quan trọng nhất.”
Điểm đến đầu tiên.
Là núi tuyết.
Nửa chặng đường sau.
Đều là Tạ Vọng cõng tôi đi.
Dọc đường.
Không ít người ngoái đầu nhìn.
“Nhìn bạn trai người ta kìa!”
Một cô gái giận dỗi đấm nhẹ vào vai bạn trai mình.
Chàng trai ngượng ngùng gãi đầu.
“Hay… bây giờ anh cõng em nhé?”
Cô gái lườm anh một cái.
“Thôi khỏi.”
“Cái thân hình của anh.”
“Chưa đi được mấy bước đã mệt lả rồi.”
Nói đến đây.
Cô gái chợt giật mình.
Lại đập nhẹ bạn trai một cái.
“Khoan đã!”
“Anh kia… nhìn quen quá!”
Lập tức có người đáp.
“Hình như là người nổi tiếng…”
“Khoan!”
“Đó là Tạ Vọng mà!”
“Trời ơi!”
Ngay lập tức.
Mấy chiếc máy ảnh đều hướng về phía chúng tôi.
Tôi nằm trên lưng Tạ Vọng.
Đưa tay lau mồ hôi bên má cậu.
“Đại minh tinh.”
“Được yêu thích thật đấy.”
Cậu khẽ nhấc tôi lên cao hơn một chút.
Khóe môi cong thành nụ cười.
“Đại đại viết truyện.”
“Có muốn viết đoạn này vào tiểu thuyết không?”
Năm nghìn bậc thang.
Tạ Vọng từng bước.
Từng bước một.
Cõng tôi lên tận đỉnh núi.
Leo suốt gần cả đêm.
Chỉ để cùng tôi ngắm bình minh.
Khoảnh khắc ánh mặt trời đầu tiên xé tan tầng mây.
Bên môi tôi.
Bỗng chạm phải một hơi ấm.
Rắc.
Tiếng màn trập vang lên.
Tôi và Tạ Vọng cùng lúc quay đầu.
Là cô gái ban nãy.
Cô ấy ngượng ngùng gãi đầu.
“Xin lỗi nhé…”
“Vừa rồi đẹp quá.”
“Nên em không nhịn được…”
Tôi khẽ cười.
“Không sao.”
“Có thể cho bọn chị xem ảnh được không?”
“Đương nhiên rồi!”
Đôi mắt cô gái sáng bừng.
Cô đưa chiếc máy ảnh sang.
Đó là một bức ảnh chụp lén.
Được ánh bình minh dát lên một viền vàng rực.
Tạ Vọng hơi cúi đầu.
Khoảnh khắc môi chạm môi.
Ánh mắt cậu thành kính.
Lại dịu dàng đến lạ.
Còn tôi.
Khẽ nhắm mắt.
Trên hàng mi dài.
Vẫn còn đọng vài bông tuyết nhỏ.
Khóe môi tôi bất giác cong lên.
Đúng lúc ấy.
Cô gái cười nói.
“Nếu chị thích.”
“Em có thể đóng khung bức ảnh này.”
“Rồi tặng hai anh chị.”
“Chỉ là…”
“Thiết bị của em để dưới chân núi.”