Trong nhà nghỉ.
Hai chúng tôi ngồi đối diện cặp đôi kia.
Chàng trai cười trêu.
“Anh em.”
“Bạn gái em là fan cứng của anh đấy.”
“Ngày nào cũng…”
Chưa nói hết câu.
Đã bị cô gái đạp mạnh một cái.
Chàng trai kêu lên oai oái.
Tủi thân ngậm miệng.
Không dám nói nữa.
Cô gái đưa tấm ảnh vào tay tôi.
“Đừng nghe anh ấy nói bậy.”
“Em cũng rất thích chị.”
“Em là fan CP trung thành của hai anh chị đó!”
“Chị ơi!”
“Anh Tạ!”
“Nhất định phải hạnh phúc thật lâu nhé!”
Đôi mắt cô ấy lấp lánh.
Đầy vẻ chân thành.
Tạ Vọng nắm chặt tay tôi.
Khẽ nhướng mày cười.
“Cảm ơn.”
“Nhờ lời chúc của em.”
Tôi cầm tấm ảnh.
Đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt qua gương mặt mình trong đó.
Dưới ánh bình minh.
Sắc mặt trông cũng không tệ.
Hoàn toàn không giống…
Một người sắp chết.
Dưới gầm bàn.
Tạ Vọng khẽ bóp những ngón tay tôi.
Tôi cũng siết lại tay cậu.
Đêm hôm ấy.
Tôi lên cơn sốt.
Nửa đêm.
Tạ Vọng hết lần này đến lần khác thay khăn lạnh.
Kiên nhẫn chườm hạ sốt cho tôi.
Chiếc khăn này ấm lên.
Lại đổi sang chiếc khác.
Cậu ngồi bên giường.
Canh tôi suốt đến sáng.
Quầng thâm dưới mắt hiện rõ.
Lúc tôi tỉnh dậy.
Tôi đưa tay.
Khẽ chạm lên gương mặt cậu.
“Cả đêm qua…”
“Cậu không ngủ à?”
“Có mà.”
“Lại nói dối.”
Cậu cười khẽ.
Nắm lấy tay tôi.
Đặt lên môi hôn một cái.
“Hôm nay.”
“Mình nghỉ một ngày nhé.”
“Ngày mai hẵng đi tiếp.”
Tôi khẽ gật đầu.
“Ừm.”