Lần đầu tiên Tiêu Ninh gặp Tạ Vọng.
Là vào tuần thứ ba sau ngày nhập học lớp Mười.
Tan học.
Cô giúp mẹ trông quán hoành thánh.
Đang ngồi xổm sau quầy dọn bát đũa.
Thì nghe thấy trên đỉnh đầu vang lên một giọng nói lười biếng.
“Bà chủ.”
“Cho cháu một bát hoành th…”
Câu nói bỗng khựng lại.
Cô ngẩng đầu.
Đối diện với gương mặt đầy khí phách của một chàng thiếu niên.
Tạ Vọng trợn tròn mắt nhìn cô.
Rồi buột miệng.
“Trời đất!”
“Bà chủ đi phẫu thuật thẩm mỹ à?”
“Mấy hôm trước cháu đến đâu có đẹp thế này…”
Tiêu Ninh bình thản lau tay.
“Cháu là con gái của bà chủ.”
“Hôm nay đến phụ mẹ.”
“À… à.”
Tạ Vọng ngượng ngùng gãi đầu.
Đến vành tai cũng đỏ bừng.
“Xin lỗi nhé.”
“Dạo này thức khuya nhiều.”
“Đầu óc hơi mơ màng.”
“Cho cháu một bát hoành thánh.”
“Thêm nhiều hành.”
Bát hoành thánh hôm ấy.
Cậu ăn chẳng tập trung.
Lén ngẩng đầu nhìn cô.
Hết lần này đến lần khác.
Tiêu Ninh giả vờ không biết.
Nhưng thật ra.
Cô đều nhìn thấy.
Ngày hôm sau.
Hai người va phải nhau ngay trong lớp.
Đề kiểm tra rơi đầy đất.
Tạ Vọng đang định nổi cáu vì mới ngủ dậy.
Vừa cúi đầu.
Đã bắt gặp đôi mắt quen thuộc ấy.
“Ơ?”
“Là cậu à?”
Đi học hơn nửa tháng.
Đến lúc đó.
Cậu mới biết.
Thì ra trong lớp còn có một người như cô.