Sau khi Tiêu Ninh rời đi.
Không ai biết.
Tạ Vọng đã sống qua những ngày ấy như thế nào.
Cậu tắt điện thoại.
Không gặp bất kỳ ai.
Ngày nào cũng co mình trong căn hộ năm xưa.
Uống rượu.
Giang Dao đến vài lần.
Gõ cửa.
Không ai trả lời.
Cô ngồi ngoài cửa.
Đến tận nửa đêm.
Rồi lặng lẽ rời đi.
Mẹ của Tạ Vọng nhờ người mang cơm đến.
Đặt trước cửa.
Đến khi nguội ngắt.
Vẫn chẳng có ai lấy.
Về sau.
Giang Dao gửi đến một chiếc thùng rất lớn.
Chiếc thùng nặng trĩu.
Người nhận ghi.
“Tạ Vọng ❤️”
Cậu tựa người bên cửa ra vào.
Lặng lẽ mở chiếc thùng.
Bên trong.
Là những món quà được xếp ngay ngắn.
Từ năm hai mươi lăm tuổi.
Cho đến một trăm tuổi.
Mỗi món đều được gói bằng giấy kraft.
Bên ngoài dán một tờ giấy nhỏ.
“Hai mươi lăm tuổi: Kẹp cà vạt. Hợp với bộ vest màu xanh năm ngoái của cậu.”
“Hai mươi sáu tuổi: Dao cạo râu. Đừng lười nữa, nhớ cạo râu đấy.”
“Hai mươi bảy tuổi: Một bức thư viết tay. Nhớ mở ra xem.”
“Hai mươi tám tuổi: Bút máy. Dùng để viết kịch bản.”
…
“Bốn mươi tuổi: Tớ đoán lúc đó tóc cậu chắc thưa đi nhiều rồi, nên mua trước cho cậu một chiếc mũ.”
“Sáu mươi tuổi: Kính lão. Đáng yêu không? Gọng kính hình tròn đấy.”
“Tám mươi tuổi: Cậu còn đi lại được không? Nếu không thì ngồi ghế bập bênh đọc sách nhé. Tớ gửi cho cậu cả một thùng sách rồi.”
“Một trăm tuổi: Tạ Vọng, hãy sống thật tốt đến một trăm tuổi. Thay tớ ngắm nhìn thế giới này nhiều hơn.”
Dưới đáy chiếc thùng.
Là một xấp thiệp chúc mừng viết tay.
Nét chữ trên mỗi tấm đều xiêu vẹo.
Càng về sau.
Càng run rẩy.
Như thể.
Ngay cả sức cầm bút.
Cũng đã không còn.
Thế nhưng.
Ở cuối mỗi tấm thiệp.
Vẫn luôn có một trái tim nhỏ.
Méo mó.
Nhưng rất chân thành.
Tạ Vọng đọc từng tấm.
Từng tấm một.
Từ năm hai mươi lăm tuổi.
Đến năm một trăm tuổi.
Đọc đến tấm cuối cùng.
Cậu ôm chặt chiếc thùng.
Khóc đến tê tâm liệt phế.
Kể từ ngày đó.
Cậu bắt đầu ăn uống trở lại.
Dần dần.
Cai rượu.
Ra ngoài đón nắng.
Nhận một bộ phim mới.
Trong buổi họp báo khai máy.
Có phóng viên hỏi.
“Vì sao anh quyết định quay lại?”
Tạ Vọng im lặng rất lâu.
Cuối cùng mới khẽ đáp.
“Có một người…”
“Muốn tôi thay cô ấy.”
“Ngắm nhìn thế giới này nhiều hơn.”
Cả khán phòng.
Im lặng trong giây lát.
Sau đó.
Tiếng vỗ tay vang lên không dứt.
Đêm ấy.
Sau khi trở về nhà.
Tạ Vọng tháo sợi dây đỏ trên cổ tay.
Buộc lên chiếc đèn đầu giường.
Cậu nằm xuống.
Lặng lẽ nhìn sợi dây đỏ.
Khẽ đung đưa dưới ánh đèn vàng ấm.
Rồi nhắm mắt lại.
Trong giấc mơ.
Có người khẽ chạm vào mu bàn tay cậu.
Cậu quay đầu.
Tiêu Ninh mặc bộ đồng phục cấp ba.
Đứng dưới gốc hòe già.
Mỉm cười với cậu.
Cậu bước đến.
Cô kiễng chân.
Ghép sát bên tai cậu.
Giọng nói nhẹ nhàng.
Mềm mại.
“Tạ Vọng.”
“Nếu có kiếp sau…”
“Cậu nhớ đến tìm tớ sớm một chút nhé.”
Cậu khẽ gật đầu.
Khi mở mắt.
Trời đã sáng.
Sợi dây đỏ.
Vẫn lặng lẽ treo trên ngọn đèn.
Bình yên như ngày nào.
Tạ Vọng ngồi dậy.
Lấy từ trong ngăn kéo.
Chiếc nhẫn có khắc chữ viết tắt tên của hai người.
Lặng lẽ đeo trở lại ngón áp út.
Sau đó.
Cậu cầm điện thoại.
Đăng một bài Weibo.
Ảnh đính kèm.
Chính là bức ảnh chụp trên đỉnh núi tuyết.
Giữa ánh bình minh.
Hai người đang hôn nhau.
Phần chú thích.
Chỉ có bốn chữ.
“Đợi anh, Tiêu Ninh.”