Tạ Vọng dùng chiếc xe thể thao vừa mới được tặng.
Để đổi lấy chỗ ngồi.
Đến ngồi cạnh Tiêu Ninh.
Cô chỉ liếc cậu một cái.
Không nói gì.
Tiếp tục làm bài.
Tạ Vọng chống cằm.
Nhìn cô viết suốt nửa tiết học.
Cuối cùng.
Khẽ chọc vào cánh tay cô.
“Tiêu Ninh.”
“Cho tớ chép bài với được không?”
“Tự làm đi.”
“Tớ không biết làm.”
“Lần thi tháng trước.”
“Cậu đứng top mười toàn khối.”
“Đó là tớ chép của người khác.”
Cuối cùng.
Tiêu Ninh cũng quay đầu nhìn cậu.
Cậu cười toe toét.
Cô khẽ thở dài.
Đẩy quyển vở sang.
“Xem xong nhớ trả.”
“Rõ!”
Kể từ hôm đó.
Ngày nào cậu cũng chép bài của cô.
Chép mãi.
Rồi bắt đầu mang bữa sáng cho cô.
Mang trà sữa.
Mang cả hạt dẻ rang đường mà cô thích.
Ban đầu.
Tiêu Ninh không chịu nhận.
Cậu liền nói.
“Nếu cậu không lấy.”
“Tớ sẽ vứt đi.”
Cô đành nhận.
Không bao lâu sau.
Cả lớp đều biết.
Tạ Vọng thích Tiêu Ninh.
Có người nhân giờ giải lao trêu chọc.
Tạ Vọng lập tức đá cho một cái.
“Liên quan gì đến mày?”
“Biến.”
Tiêu Ninh vẫn ngồi yên tại chỗ.
Lật từng trang sách.
Nhưng vành tai.
Đỏ như sắp nhỏ máu.