Một tháng trước ngày tốt nghiệp.
Tạ Vọng bỗng trở nên rất yên tĩnh.
Không chép bài nữa.
Cũng chẳng quậy phá.
Ngày nào cũng nằm úp mặt xuống bàn.
Nhìn ra ngoài cửa sổ.
Thẫn thờ.
Tiêu Ninh hỏi cậu.
Có chuyện gì vậy?
Cậu chỉ cười.
Nói không sao.
Mãi sau này.
Cô mới biết.
Suốt một tháng ấy.
Cậu gần như không ngủ.
Chỉ để chuẩn bị cho màn tỏ tình.
Đêm dạ tiệc tốt nghiệp.
Cuối cùng.
Cậu cũng gom đủ dũng khí.
Chính cậu nhờ người cắt cầu dao điện.
Giữa bóng tối.
Cậu khẽ chạm vào mu bàn tay cô.
Ghép sát bên tai cô.
Nhỏ giọng hỏi.
“Tiêu Ninh.”
“Cho anh một cơ hội…”
“Được không?”
Cô im lặng rất lâu.
Lâu đến mức.
Cậu tưởng mình đã bị từ chối.
Rồi.
Cậu nghe thấy cô khẽ hỏi.
“Tạ Vọng.”
“Cậu có thể chờ bao lâu?”
Trái tim cậu.
Như tan chảy.
Mẹ nó.
Dù có phải chờ một trăm năm.
Anh đây cũng cam lòng.
Nếu thần Phật đã nghe thấy lời cầu nguyện của Tạ Vọng.
Nếu một người.
Có thể dùng cả một đời tích đức.
Để đổi lấy một lần làm lại.
Thì Tạ Vọng nguyện sống đến một trăm tuổi.
Cho dù.
Kiếp ấy không có A Ninh.
Chỉ cần…
Mọi thứ có thể bắt đầu lại.
Chỉ cần…
Mọi thứ được làm lại từ đầu.