Ngày 01/01/2026 – Trời nắng
Hôm nay mở mắt ra.
Tiêu Ninh vẫn nằm bên cạnh tôi.
Tôi nhìn cô ấy.
Suốt năm phút.
Mí mắt cô khẽ động.
Mơ màng đưa tay sờ lên mặt tôi.
“Mấy giờ rồi?”
Tôi không trả lời.
Chỉ ôm cô vào lòng.
Ôm thật chặt.
Cô bị tôi siết đến tỉnh ngủ.
Vừa vùng vẫy.
Vừa đập lưng tôi.
“Tạ Vọng.”
“Sáng sớm phát điên gì thế?”
“Tớ vừa gặp một cơn ác mộng.”
“Mơ thấy gì?”
“Không có gì.”
Cô dùng sức đấm tôi một cái.
“Có bệnh à!”
Tôi nới lỏng vòng tay.
Nhưng vẫn không chịu buông.
Thật tốt.
A Ninh của tôi.
Đáng lẽ.
Phải luôn sống động như thế này.
Ngày 15/01/2026 – Trời âm u
Hôm nay.
Tiêu Ninh nói phải viết truyện.
Nên nhốt mình trong phòng làm việc suốt cả buổi chiều.
Tôi gõ cửa.
Mang trái cây vào cho cô.
Phát hiện cô đã ngủ gục trên bàn.
Màn hình máy tính.
Vẫn dừng ở đoạn kết của cuốn tiểu thuyết.
“Nam chính và nữ chính.
Từ sân trường đến lễ đường.
Sau khi kết hôn.
Yêu nhau trọn đời.”
Tôi đứng nhìn rất lâu.
Rồi bế cô về phòng ngủ.
Đắp chăn cẩn thận.
Hóa ra.
Cô ấy đã viết xong đoạn kết từ lâu rồi.
Là tôi chưa từng nhìn thấy.
Hay là…
Cô từng xóa đi rồi viết lại?
Thôi vậy.
Kiếp này.
Tôi vẫn luôn ở đây.
Cô thích viết thế nào.
Thì cứ viết thế ấy.
Ngày 03/02/2026 – Trời nắng
Hôm nay.
Tôi kéo cô ấy đi khám sức khỏe.
Cô sống ch/e/t cũng không chịu đi.
Còn nói tôi làm quá.
Vừa đuổi theo đánh tôi.
Vừa mắng.
“Tạ Vọng.”
“Cậu còn thế này nữa là tớ giận thật đấy!”
Tôi ngồi xổm xuống.
Ôm lấy eo cô.
“Đi đi mà.”
“Xin em đấy, vợ.”
Cuối cùng.
Bị tôi năn nỉ mãi.
Cô chỉ biết trợn mắt.
“Được được được.”
“Đi thì đi.”
Kết quả.
Đương nhiên.
Mọi chỉ số đều bình thường.
Tôi cầm tờ kết quả.
Đứng trong hành lang bệnh viện.
Tiêu Ninh ghé lại gần.
Nhìn biểu cảm của tôi.
“Sao thế?”
“Chẳng phải không có vấn đề gì sao?”
“Sao mặt cậu trắng bệch vậy?”
Tôi ôm chặt lấy cô.
Vùi mặt vào vai cô.
“Không có gì.”
“Chỉ là…”
“Tớ vui quá thôi.”
Cô nhẹ nhàng vỗ lưng tôi.
“Đúng là đồ thần kinh.”
Ngày 12/03/2026 – Trời mưa
Tiêu Ninh bị cảm.
Đo nhiệt độ.
Ba mươi bảy phẩy tám độ.
Cô ôm chăn.
Cuộn mình trên sofa.
Lẩm bẩm.
“Đều tại cậu.”
“Hôm qua cứ nhất quyết kéo tớ ra ban công ngắm sao.”
Tôi nhét túi chườm nóng xuống dưới chân cô.
“Ừ.”
“Lỗi của tớ.”
“Thuốc đắng quá…”
“Vậy em uống hết thuốc đi.”
“Rồi anh hôn em một cái.”
Cô trợn tròn mắt.
“Tạ Vọng.”
“Cậu trẻ con vừa thôi!”
Nhưng cuối cùng.
Vẫn ngoan ngoãn uống hết thuốc.
Tôi hôn cô một cái.
Cô nói.
“Không đủ.”
Tôi lại hôn thêm một cái.
Cô vẫn nói.
“Vẫn chưa đủ.”
Tôi bật cười.
Ghé sát lại.
“Vậy em cứ đếm đi.”
“Anh hôn đến lúc nào em thấy đủ thì thôi.”
Sau đó.
Đến cái hôn thứ bao nhiêu.
Tôi cũng không còn nhớ nữa.
Chỉ nhớ.
Tối hôm ấy.
Cơn sốt của cô đã hạ.
Ngày 01/04/2026 – Trời nắng chuyển mưa
Hôm nay.
Tiểu thuyết của cô ấy hoàn thành.
Chúng tôi mở một chai vang đỏ để chúc mừng.
Cô chỉ uống hai ngụm.
Mặt đã đỏ bừng.
Dựa vào vai tôi.
Ngốc nghếch cười.
“Tạ Vọng.”
“Tớ thấy bây giờ mình hạnh phúc lắm.”
Tôi cúi đầu nhìn cô.
Nhẹ nhàng xoa tóc.
“Nói anh nghe xem?”
Cô vòng tay ôm lấy cổ tôi.
Tiến sát lại.
Cười ngây ngô.
“Chỉ là…”
“Có người quan tâm mình.”
“Tớ cảm giác…”
“Cậu rất sợ tớ xảy ra chuyện.”
“Rõ ràng khám sức khỏe xong rồi.”
“Mà ngày nào cậu cũng nấu cháo.”
“Bắt tớ đi ngủ.”
“Không cho tớ thức khuya…”
Cô ngẩng đầu nhìn tôi.
“Có phải…”
“Cậu đang giấu tớ chuyện gì không?”
Tim tôi chợt hẫng mất một nhịp.
“Anh thì giấu em chuyện gì được chứ?”
Cô nhìn tôi ba giây.
Rồi bật cười.
“Cũng đúng.”
“Con người cậu.”
“Có giấu chuyện gì cũng không giấu nổi.”
Ngày 20/05/2026 – Trời nắng
Hôm nay.
Chúng tôi đăng ký kết hôn.
Lúc chụp ảnh.
Tiêu Ninh chê biểu cảm của tôi ngốc quá.
Bắt chụp lại hết lần này đến lần khác.
Cuối cùng.
Nhiếp ảnh gia cũng phát điên.
“Cậu trai trẻ.”
“Cười tự nhiên hơn một chút đi!”
Đứng bên cạnh.
Tiêu Ninh cười đến run cả người.
“Bình thường anh ấy cũng thế đấy.”
“Cười lên cứ như đồ ngốc.”
Tôi khẽ bóp tay cô.
“Thế mà em vẫn lấy anh?”
Cô nghiêng đầu.
Giả vờ suy nghĩ.
“Ừm…”
“Thì sống tạm vậy.”
“Chứ còn biết ly hôn sao đây.”
Buổi tối.
Tôi đăng một bài Weibo.
“Có giấy rồi.”
Khu bình luận nổ tung.
Nhưng cả đêm.
Tôi chẳng buồn mở xem.
Chỉ ôm cô cuộn tròn trên sofa.
Cùng xem một bộ phim cũ.
Xem được nửa chừng.
Cô dựa vào vai tôi ngủ mất.
Hơi thở đều đều.
Tôi cúi đầu.
Khẽ hôn lên trán cô.
Ngày 01/06/2026 – Trời nắng
Hôm nay.
Chúng tôi đến núi tuyết.
Thể lực của cô không còn tốt như trước.
Không phải vì bệnh.
Chỉ là quá lâu rồi không vận động.
Mới leo đến lưng chừng núi.
Đã thở hổn hển.
Tôi ngồi xổm xuống.
“Lên đây.”
“Không cần đâu…”
“Mau lên.”
“Kẻo lát nữa anh đổi ý.”
Cô ngoan ngoãn nằm lên lưng tôi.
Vùi mặt vào sau gáy tôi.
Năm nghìn bậc thang.
Tôi cõng cô.
Từng bước.
Từng bước một.
Giống hệt kiếp trước.
Lại cũng không giống.
Lần này.
Nằm trên lưng tôi.
Cô ríu rít nói mãi không ngừng.
Nào là chê những tình tiết ngớ ngẩn trong mấy bộ phim tôi đóng.
Nào là bảo.
Nhất định phải viết chúng vào cuốn tiểu thuyết tiếp theo.
Tôi cười.
“Em cứ viết.”
“Anh đóng cho.”
“Anh đóng gì?”
“Đóng cái tên pháo hôi bị nữ chính đá bay à?”
“Đóng nam chính cũng được.”
“Xì.”
“Anh làm gì đẹp trai bằng nam chính.”
Lên đến đỉnh núi.
Vừa đúng lúc mặt trời mọc.
Tôi đặt cô xuống.
Cô khoác chiếc áo lông vũ của tôi.
Đứng bên vách núi.
Quay đầu cười với tôi.
Ánh bình minh đỏ rực.
Trải khắp gương mặt cô.
Tôi lấy điện thoại.
Chụp một tấm ảnh.
Cô chạy lại.
“Đâu.”
“Để em xem.”
“Đẹp lắm.”
“Xạo.”
“Chắc chắn anh chụp em xấu rồi.”
Tôi đưa điện thoại cho cô.
Cô nhìn hai giây.
Rồi khẽ nói.
“…Coi như anh tiến bộ rồi.”
Thật ra.
Ảnh chụp không đẹp.
Ngược sáng.
Lại còn nhòe.
Nhưng.
Trong tấm ảnh ấy.
Cô cười rất vui.
Thế là đủ.
Ngày 09/06/2026 – Trời âm u
Hôm nay.
Tan làm sớm.
Lúc về nhà.
Cô đang ngồi trong phòng làm việc.
Chăm chú gõ bàn phím.
Tôi tựa vào khung cửa.
Đứng nhìn một lúc.
Thỉnh thoảng.
Cô lại dừng tay.
Vô thức cắn nắp bút.
Khẽ cau mày.
Giống hệt hồi cấp ba.
Không khác chút nào.
Tôi bước đến.
Ôm cô từ phía sau.
“Đang viết gì thế?”
“Truyện mới.”
“Vẫn chưa nghĩ ra tên.”
“Kể về hai người.”
“Kiếp sau lại gặp được nhau.”
“HE chứ?”
“Đương nhiên phải HE.”
Cô ngẩng đầu nhìn tôi.
“Kiếp này.”
“Em chỉ viết HE thôi.”
Tôi cúi xuống hôn cô.
“Được.”
“Vậy anh làm nguyên mẫu cho em.”
Cô cười.
Đẩy tôi ra.
“Nguyên mẫu của anh hết tư liệu rồi.”
“Truyện trước.”
“Anh chỉ đóng góp được mỗi… cái bóng lưng.”
“Thế em còn muốn gì nữa?”
Cô suy nghĩ một lúc.
Đôi mắt chợt sáng lên.
“Hay thế này đi.”
“Mỗi ngày anh viết nhật ký.”
“Sau này đưa em làm tư liệu.”
“Được.”
“Viết đến bao nhiêu tuổi?”
Cô cười rất tinh nghịch.
“Một trăm tuổi.”
Tôi khựng lại.
Cô lập tức bĩu môi.
“Sao?”
“Không muốn à?”
“Muốn.”
“Sao anh lại không muốn chứ.”
Một trăm tuổi.
Tiêu Ninh.
Em cũng phải sống đến một trăm tuổi.
Ngày 02/07/2026 – Trời nắng
Hôn lễ của chúng tôi.
Được tổ chức vào ngày mùng Hai tháng Bảy.
Tiêu Ninh nói.
Ngày ấy.
Chính là ngày diễn ra dạ tiệc tốt nghiệp cấp ba.
Ngày tôi cắt cầu dao điện.
Để tỏ tình với cô.
Cô còn nhớ rõ hơn cả tôi.
Ban đầu.
Tôi muốn làm thật hoành tráng.
Thuê hẳn một hòn đảo.
Mời nửa giới giải trí.
Đốt pháo hoa suốt nửa tiếng.
Cô nghe xong.
Im lặng ba giây.
Rồi véo tai tôi.
“Tạ Vọng.”
“Nếu anh dám bày mấy trò màu mè ấy.”
“Thì em không lấy anh nữa đâu.”
Cuối cùng.
Địa điểm tổ chức.
Được chọn là bãi cỏ ở ngoại ô Lâm Thị.
Bốn mươi bàn tiệc.
Toàn người trong gia đình.
Cùng vài người bạn cũ thời cấp ba.
Giang Dao làm phù dâu.
Khóc đến mức nước mắt như tràn thành biển.
Khi Tiêu Ninh mặc váy cưới trắng.
Từng bước đi qua cổng hoa.
Tiến về phía tôi.
Chân tôi bỗng mềm nhũn.
Đứng bên cạnh.
Thẩm Mộng Thần vội đỡ lấy tôi.
Nhỏ giọng.
“Anh.”
“Bình tĩnh.”
Bình tĩnh cái gì chứ.
Cô đứng trước mặt tôi.
Ngẩng đầu mỉm cười.
“Sao ngẩn người ra thế?”
Tôi hé miệng.
Nhưng cổ họng nghẹn cứng.
Chuyên viên trang điểm chỉ trang điểm nhẹ cho cô.
Không khác ngày thường là bao.
Thế nhưng.
Trong mắt tôi.
Cả thế giới như tối đi.
Chỉ còn mình cô.
Là đang tỏa sáng.
“Tiêu Ninh.”
Giọng tôi khàn đặc.
“Hôm nay…”
“Em đẹp lắm.”
Cô bật cười.
“Tạ Vọng.”
“Đừng có nịnh.”
“Bình thường em không đẹp à?”
“Đẹp.”
“Ngày nào cũng đẹp.”
Mặt cô đỏ lên.
Vội cúi đầu.
Giả vờ chỉnh lại tà váy.
Tôi đưa tay.
Nắm lấy tay cô.
Đầu ngón tay cô hơi lạnh.
Tôi siết chặt hơn.
Người dẫn chương trình trên sân khấu nói gì.
Tôi chẳng nghe thấy.
Bên tai.
Chỉ còn tiếng tim mình đập.
Đến lúc trao nhẫn.
Đầu ngón tay cô khẽ run.
Tôi cẩn thận đeo nhẫn cho cô.
Mặt trong chiếc nhẫn.
Khắc chữ viết tắt tên của hai chúng tôi.
Cô cúi xuống nhìn.
Rồi lại ngẩng đầu nhìn tôi.
Đôi mắt sáng lấp lánh.
“Tạ Vọng.”
“Tay anh cũng đang run kìa.”
“Anh hồi hộp.”
“Lúc nhận giải Ảnh đế.”
“Anh còn chẳng hồi hộp thế này.”
“Không giống.”
Cô cười.
Khẽ ghé sát lại.
Thì thầm.
“Vậy anh hôn em một cái.”
“Là hết hồi hộp ngay.”
Tôi cúi đầu.
Hôn cô.
Bên dưới.
Tiếng reo hò vang dội khắp khán phòng.
Giang Dao là người hét to nhất.
“Tiêu Ninh!”
“Hôm nay cậu là cô dâu đẹp nhất!”
Tiêu Ninh vùi mặt vào ngực tôi.
Cười đến run cả người.
Tối hôm ấy.
Mẹ tôi kéo cô nói chuyện rất lâu.
Tôi đứng bên cạnh nhìn.
Cô ngoan ngoãn gật đầu.
Thỉnh thoảng.
Lại quay sang nhìn tôi.
Khóe mắt cong cong.
Bỗng nhiên.
Sống mũi tôi cay xè.
Thật tốt.
Những gì.
Kiếp trước tôi chưa kịp dành cho cô.
Kiếp này.
Tôi đều bù đắp lại.
Đêm.
Trở về nhà.
Cô cởi váy cưới.
Gấp gọn gàng.
Rồi cất vào sâu trong tủ quần áo.
Tôi ôm cô từ phía sau.
“Giữ lại làm gì?”
“Sau này.”
“Để lại cho con gái.”
Tôi khựng lại.
“Em muốn sinh con sao?”
Cô quay đầu nhìn tôi.
Khẽ mím môi.
“Thì cũng phải xem em có muốn hay không.”
“Anh đừng ép em đấy.”
Tôi cúi đầu.
Cọ nhẹ vào mái tóc cô.
“Không ép.”
“Nếu em không muốn.”
“Thì mình không sinh.”
“Nếu em muốn.”
“Thì mình sinh.”
“Tất cả đều do em quyết định.”
Cô im lặng một lúc.
Rồi xoay người.
Ôm lấy eo tôi.
“Tạ Vọng.”
“Tại sao anh lại tốt với em như vậy?”
“Vì em là vợ anh.”
Cô vùi mặt vào ngực tôi.
“Vậy…”
“Anh phải tốt với em mãi nhé.”
“Ừ.”
“Mãi mãi.”
Đợi cô ngủ say.
Tôi mới lặng lẽ ngồi dậy.
Viết những dòng nhật ký này.
Ngoài cửa sổ.
Trăng rất tròn.
Cô quay lưng về phía tôi.
Cuộn tròn trong chăn.
Hơi thở nhè nhẹ.
Tôi tắt đèn bàn.
Nằm xuống.
Nhẹ nhàng kéo cô vào lòng từ phía sau.
Cô mơ màng lẩm bẩm điều gì đó.
Nhưng không tỉnh.
Tôi ghé sát bên tai cô.
Khẽ nói.
“Tiêu Ninh.”
“Cảm ơn em.”
Cô trở mình.
Vùi mặt vào ngực tôi.
Lại ngủ tiếp.
Tôi nhìn lên trần nhà.
Bỗng nhớ đến những ngày cuối cùng của kiếp trước.
Cô nằm trên giường bệnh.
Gầy đến chỉ còn da bọc xương.
Vẫn mỉm cười với tôi.
Nói.
“Tạ Vọng.”
“Đừng khóc.”
Kiếp trước.
Đám cưới chưa kịp dành cho cô.
Kiếp này.
Tôi đã thực hiện.
Những lời chưa kịp nói.
Kiếp này.
Tôi sẽ từ từ nói hết.
Số tiền năm triệu còn nợ cô.
Kiếp này.
Tôi dùng cả một đời.
Để trả.
—Hoàn.