Kể từ hôm đó.
Tạ Vọng bắt đầu nhắn tin cho tôi mỗi ngày.
Có hôm.
Cậu gửi một tấm ảnh hộp cơm của đoàn phim.
Kèm theo dòng chữ.
【Hôm nay thịt kho tàu mặn hơn hôm qua tận tám bậc.】
Có hôm.
Là bức ảnh chụp một ngọn đèn đường lúc nửa đêm sau khi tan ca.
Kèm một câu.
【Bạn cùng bàn ngoan, ngủ ngon nhé.】
Tôi đều trả lời từng tin nhắn.
Có lúc trả lời ngay.
Có lúc đang viết truyện, không để ý điện thoại.
Hai, ba tiếng sau mới hồi âm.
Cậu chưa từng giục tôi.
Chỉ là.
Mỗi lần tôi vừa nhắn lại.
Cậu đều lập tức trả lời ngay.
Chiều hôm ấy.
Cậu gửi cho tôi một bức ảnh.
Là phần bít tết trong một nhà hàng Tây.
Trình bày rất đẹp.
Tôi phóng to tấm ảnh lên.
Bỗng để ý ở mép ảnh lộ ra một bàn tay của cậu.
Trên mu bàn tay có một vết xước còn rất mới.
【Tay cậu… sao vậy?】
Cậu lập tức gửi một đoạn ghi âm.
Tôi bấm mở.
“Bị cành cây trên núi quẹt trúng.”
“Đau lắm.”
Khóe môi tôi bất giác cong lên.
Rồi chợt nhận ra có gì đó không đúng.
Tôi mở lại đoạn ghi âm thêm một lần nữa.
Giọng cậu khàn hơn bình thường.
Trong đó còn lẫn cả tiếng gió.
【Cậu bị cảm rồi à?】
【Còn đứng ngoài gió nữa sao?】
Bên kia không trả lời.
Vài giây sau.
Một cuộc gọi video hiện lên.
Tôi bấm nhận.
Khung hình rất tối.
Tạ Vọng nửa dựa vào thân cây.
Gương mặt đỏ bừng.
Khẩu trang kéo xuống dưới cằm.
Giọng khàn đến mức gần như không còn tiếng.
“Bạn cùng bàn.”
“Tớ sốt rồi.”
“Đã sốt còn đứng ngoài đó làm gì?”
Tôi khẽ nhíu mày.
Cậu bất lực cong cong khóe môi.
“Nửa đêm thế này…”
“Chẳng lẽ lại gọi người khác dậy mua thuốc cho tớ sao?”
“Cậu đang ở đâu?”
Cậu đọc tên một công viên.
Tôi lập tức cúp máy.
Vội vàng khoác áo.
Đến khi chạy khỏi khu chung cư.
Tôi mới chợt nhớ ra.
Thuốc dạ dày…
Tôi vẫn chưa uống.