Khi tôi chạy đến công viên.
Hơi thở đã gấp gáp.
Trên tay xách một túi thuốc vừa mua ở hiệu thuốc mở cửa hai mươi bốn giờ.
Trên chiếc ghế dài.
Tạ Vọng co người thành một cục.
Chiếc mũ lưỡi trai kéo rất thấp.
Che gần hết gương mặt.
Tôi bước nhanh tới.
Ngồi xổm xuống.
Khẽ lay vai cậu.
“Tạ Vọng?”
Tôi đưa tay chạm lên trán cậu.
Nóng bỏng.
Đúng lúc ấy.
Cậu khẽ động đậy.
Tháo chiếc mũ xuống.
Đôi mắt vì sốt mà phủ một tầng hơi nước nhìn thẳng vào tôi.
Tim tôi chợt thắt lại.
Theo phản xạ.
Tôi vội giữ lấy tay cậu.
Đội chiếc mũ trở lại.
“Cẩn thận một chút!”
“Lỡ có người nhận ra thì sao…”
Khoảnh khắc da thịt chạm vào nhau.
Nhiệt độ trên người cậu nóng đến mức khiến tôi rụt tay lại.
Tạ Vọng lại bật cười.
Nụ cười ngốc nghếch vì cơn sốt.
“Tiêu Ninh.”
“Hay là…”
“Đến làm trợ lý cho tớ nhé?”
“Uống thuốc.”
Tôi xé gói thuốc hạ sốt.
Đưa viên thuốc đến bên môi cậu.
Rồi mở chai nước.
Cậu ngoan ngoãn há miệng.
Ngậm viên thuốc.
Dựa vào tay tôi uống từng ngụm nước.
Yết hầu khẽ chuyển động lên xuống.
“Còn nhớ đường về không?”
“Tớ đưa cậu về.”
Cậu lắc đầu.
“Ở đây…”
“Ngồi với tớ một lát được không?”
Đêm khuya.
Cả công viên chẳng còn một bóng người.
Ánh đèn đường vàng nhạt.
Tôi tháo chiếc khăn quàng cổ của mình.
Nhẹ nhàng quấn lên cổ cậu.
Tạ Vọng tựa lưng vào ghế.
Nghiêng đầu nhìn tôi.
Đôi mắt ấy.
Dù đang sốt.
Vẫn sáng đến lạ.
Như ôm trọn cả một nắm sao vụn.
“Tiêu Ninh.”
Cậu bỗng gọi tôi.
“Ừm?”
“Cảm ơn cậu.”
Tôi đang định nói không có gì.
Thì cậu lấy từ túi áo lông vũ ra một chiếc hộp gỗ đàn hương nhỏ.
Đặt vào tay tôi.
“Tặng cậu.”
Chiếc hộp chỉ lớn bằng bàn tay.
Nhưng khá nặng.
Bên ngoài được chạm khắc những đóa sen vô cùng tinh xảo.
“Cảm ơn cậu.”
Tôi khẽ nói.
Rồi vẫn ôm chiếc hộp trong tay.
Không mở ra.
“Không mở xem thử sao?”
Cậu nhướng mày.
Tôi nhìn chiếc hộp gỗ rất lâu.
Cuối cùng mới khẽ lên tiếng.
“Tạ Vọng.”
“Cậu đã đọc tiểu thuyết của tớ.”
“Đúng không?”
Nụ cười trên gương mặt cậu khựng lại trong thoáng chốc.
“Độc giả đã theo tớ suốt năm năm…”
“Là cậu.”
Tôi ngẩng đầu.
Nhìn thẳng vào mắt cậu.
Dù một người có cố che giấu thế nào.
Thói quen nói chuyện.
Vẫn rất khó thay đổi.
Tạ Vọng bật cười.
Trong nụ cười ấy.
Có chút bất đắc dĩ vì bị vạch trần.
Nhưng cũng như vừa trút được gánh nặng.
“Ừ.”
“Là tớ.”
“Đại đại Ninh An.”
“Văn của cậu hay lắm.”
Ninh An.
Là bút danh của tôi.
Cậu thừa nhận quá thẳng thắn.
Đến mức.
Ngược lại tôi chẳng biết phải nói gì.
Bởi vì.
Nguyên mẫu của nam chính trong cuốn tiểu thuyết ấy.
Chính là cậu.
Tôi đã thử dò hỏi rất nhiều lần.
Vừa sợ người đó là Tạ Vọng.
Lại vừa sợ…
Người đó không phải.
“Khi nào cậu phát hiện ra?”
Cậu hỏi.
“Quà sinh nhật cậu gửi cho tớ tháng trước.”
“Giấy gói quà…”
“Giống hệt loại cậu từng dùng để gói quà cho tớ hồi cấp ba.”
Cậu khựng lại.
Rồi bật cười.
“Đừng nói là…”
“Cậu vẫn còn giữ tờ giấy gói đó nhé?”
“Vứt rồi.”
Tôi bình tĩnh đáp.
Cậu nhìn tôi.
Đôi mắt cong cong.
“Cậu nói dối.”
Tôi không lên tiếng.
Thực ra.
Tờ giấy gói quà ấy.
Đến giờ vẫn được kẹp ngay ngắn trong cuốn nhật ký của tôi.
Ép phẳng phiu như mới.
“Tiêu Ninh.”
Tạ Vọng bỗng cúi người.
Tiến sát lại gần.
Khoảng cách gần đến mức.
Tôi có thể nhìn rõ cái bóng nhàn nhạt mà hàng mi dài của cậu đổ xuống dưới mí mắt.
“Năm năm trước.”
“Điều cậu từng nói…”
“Bây giờ vẫn còn tính chứ?”
“Từ đầu đến cuối…”
“Cậu đều biết mà.”
“Lần này tớ đến Lâm Thị…”
“Không phải vì quay phim.”