Bàn tính này gõ đến mức vang thẳng vào mặt tôi rồi.
Nếu thừa nhận, thì chứng minh tôi là hắc thủ đứng sau giật dây, khiến ba mẹ có ý kiến với tôi.
Nếu không thừa nhận, thì anh ta sẽ thuận đà lấy lại công ty.
Tống Vân Na hơi hất cằm lên, ánh mắt nhìn tôi tràn đầy sự mỉa mai và khinh miệt.
Còn khóe miệng tôi nhếch lên, nụ cười ung dung thong thả nói.
"Nếu quả thật là tin đồn thì em và ba mẹ đã sớm đè xuống rồi, bộ phận pháp chế của công ty cũng đâu có ăn chay."
"Nhưng chứng cứ rành rành, nếu không thì đành phải lén lút để bộ phận pháp chế liên hệ bồi thường xin lỗi, anh cho rằng chuyện này dễ dàng giải quyết như vậy sao? Anh trai anh về rồi thì tốt quá, hai ngày nữa dẫn theo Tống Vân Na đi từng nhà để xin lỗi, dẫu sao thì những chuyện này cũng là do hai người làm sai."
Anh trai lập tức xù lông lên.
"Tống Hạ Hạ, mày điên rồi sao!"
Lông mày mẹ tôi cũng hơi nhíu lại.
"Quả thực cũng không thích hợp lắm, nếu chuyện này mà truyền ra ngoài thì sẽ ảnh hưởng không tốt đến công ty."
"Đến lúc đó cổ phiếu chắc chắn lại rớt giá, rất nhiều dự án lại sẽ bị đình chỉ."
Tôi cười gật đầu.
"Mẹ nói cũng có lý."
"Nhưng nếu như vậy thì sau này anh trai và Tống Vân Na không thể xuất hiện trước mặt người khác nữa, hay là đưa ra nước ngoài đi?"
Anh trai tức giận đến mức cơ thể phát run, chỉ thẳng vào mũi tôi mắng.
"Dựa vào cái gì! Tống Hạ Hạ, tao mới là con trai của ba mẹ, mày chỉ là một đứa con gái, sớm muộn gì cũng phải gả đi!"
"Trước đây lúc tao không có mặt, mày miễn cưỡng thừa kế công ty còn có lý do, bây giờ tao đã về rồi, dựa vào cái gì mà mày đòi đuổi tao đi? Tao thấy mấy cái tin tức trên mạng đó chính là do mày phát tán, mày chính là muốn cướp vị trí người thừa kế của tao!"
"Tống Hạ Hạ tao cho mày biết, làm người đừng có tham lam vô độ, nếu mày còn tiếp tục ích kỷ như vậy, thì đừng trách tao bảo ba mẹ đuổi mày ra khỏi nhà!"
Tôi hai tay dang ra, vẻ mặt vô tội lại bất đắc dĩ nói.
"Anh trai, anh hiểu lầm em rồi, em làm vậy cũng là vì muốn tốt cho công ty."
"Hiện giờ em và Sở Dư An đã bàn chuyện cưới hỏi rồi, ba mẹ anh ấy cũng rất thích em, còn hẹn cuối tuần này hai bên gia đình sẽ cùng nhau dùng bữa."
"Gia phong nhà họ Sở nghiêm ngặt, quyền thế ngập trời, chướng mắt nhất chính là loại người đạo đức suy đồi, nếu lúc đó lại tưởng rằng gia đình chúng ta thông đồng lừa gạt bọn họ, lúc đó đừng nói đến chuyện liên hôn hay hợp tác, chắc chắn bọn họ sẽ điên cuồng báo thù chúng ta."
Xung quanh khoảnh khắc rơi vào yên tĩnh không một tiếng động.
Tất cả mọi người đều khiếp sợ, không ngờ tôi lại có thể leo lên được gia tộc hào môn hàng đầu là nhà họ Sở.
Đây là chuyện mà ba mẹ nằm mơ cũng không dám nghĩ tới, mặc dù hiện tại nhà họ Tống chúng tôi đã quật khởi, nhưng so với gia tộc hào môn trăm năm như nhà họ Sở thì sự chênh lệch không chỉ là một chút.
Thế là ba lập tức kích động vỗ bàn quyết định.
"Hạ Hạ nói đúng, Hạo Trạch con và Vân Na cứ sang nước ngoài ở vài năm đi, lúc nào thích hợp rồi hẵng về."
"Sau này công ty cứ để Hạ Hạ thừa kế, vốn dĩ Hạ Hạ đã có bản lĩnh và năng lực hơn Hạo Trạch, chỉ cần hai đứa nghe lời không làm loạn, ba sẽ chuẩn bị cho một quỹ dự phòng, đủ cho hai đứa sống sung sướng cả đời này!"
Mẹ cũng hùa theo nói.
"Đúng thế, ba con nói đúng, đằng nào người ngoài cũng tưởng con chết rồi."
"Đợi vài năm nữa mọi người quên con đi, lại làm cho con một thân phận mới để trở về là được, nếu nghe lời ba mẹ sẽ đồng ý cho hai đứa kết hôn, nếu không thì hai đứa đừng hòng ở bên nhau!"
Nghe thấy lời này, cả anh trai và Tống Vân Na đều sững sờ.
Không thể ngờ được ba mẹ luôn thiên vị mình trước kia, bây giờ lại muốn đuổi bọn họ đi.
Bọn họ không cam lòng, vẫn muốn tranh thủ thêm một chút.
Kết quả mẹ tôi hừ lạnh một tiếng, bổ sung thêm.
"Cho hai đứa thời gian một đêm để suy nghĩ xem đi đâu, ngày mai sẽ có máy bay riêng đưa hai đứa đi."
"Tiền tiêu vặt mỗi tháng của hai đứa là ba triệu tệ, đợi sinh đứa bé xong sẽ tăng lên năm triệu, đợi thời điểm thích hợp sẽ cho hai đứa trở về."
Tiền tiêu vặt ba triệu, đó là con số mà người bình thường cả đời cũng không kiếm được.
Điều này ngược lại khiến sắc mặt của anh trai và Tống Vân Na đẹp hơn không ít, thời gian qua bọn họ đã chịu đựng không ít khổ sở trong cuộc sống, quả thật là không muốn quay lại những ngày tháng trắng tay một lần nào nữa.
Nên họ đành phải ép dạ cầu toàn gật đầu đồng ý.
Đợi sau khi ba mẹ lên lầu, anh trai liền hung tợn trừng mắt nhìn tôi nói:
"Tống Hạ Hạ, mày đừng đắc ý quá sớm, cho dù mày có thực sự gả cho Sở Dư An thì sao chứ? Chẳng phải vẫn là con gái gả đi như bát nước hắt đi sao."
"Sau này công ty chẳng phải cũng để cho con của tao và Vân Na kế thừa, đợi đến lúc ba mẹ không còn nữa, việc đầu tiên tao làm là đuổi mày ra khỏi nhà, đến lúc đó không có nhà mẹ đẻ chống lưng, mày cứ đợi bị nhà chồng ức hiếp đến chết đi!"
Trong mắt Tống Vân Na toàn là vẻ oán độc.
"Anh Hạo Trạch nói đúng, đến lúc đó dù mày có quỳ xuống cầu xin bọn tao giúp đỡ thì cũng không thể nào!"
"Hơn nữa mày đừng có thật sự ảo tưởng rằng Sở Dư An thích mày đến mức nào, nhiều nhất cũng chỉ là cảm giác mới lạ, mà thứ cảm giác mới lạ này rất nhanh sẽ biến mất thôi."
"Anh ấy là thiên chi kiêu tử, thiếu gì phụ nữ thèm khát anh ấy, chuyện mày bị đá cũng chỉ là vấn đề thời gian!"
Tôi nhếch môi cười lạnh.
"Có rảnh rỗi lo chuyện của tao thì chi bằng quan tâm bản thân bọn mày đi."
"Dẫu sao tao có tệ hại đến đâu thì cũng là ở trong nước, xung quanh đều là bạn bè và sự nghiệp quen thuộc, còn bọn mày thì có nhà không thể về, có bạn không thể liên lạc, cộng lại tiền tiêu vặt cũng chỉ đủ cho tao mua một cái túi."
"Nhưng vẫn nên trân trọng những ngày tháng có ba triệu tiền tiêu vặt này đi, bởi vì đợi sau khi tao tiếp quản công ty rồi, sẽ chẳng cho bọn mày lấy một xu tiền tiêu vặt nào đâu."
Anh trai nổi đầy gân xanh trên trán, cắn răng nghiến lợi nói.
"Tống Hạ Hạ, mày đợi đấy, tao nhất định sẽ bắt mày phải trả giá cho mọi việc làm ngày hôm nay!"
Tôi cười tươi như hoa.
"Vậy sao? Vậy tôi thực sự mong chờ đấy!"
"Hy vọng trong những năm tháng tôi còn sống có thể nhìn thấy!"