Anh trai và Tống Vân Na đã đi Mỹ.
Tới một đất nước dân chủ và hòa bình không tốt sao, lại cứ khăng khăng muốn đi cái nơi có chế độ tự do kia, tôi biết phải làm sao đây?
Đương nhiên là thành toàn cho bọn họ rồi.
Chính là sắp xếp mâm lợn sát sinh cho bọn họ, lợi dụng quyết tâm muốn lập nên sự nghiệp, đánh đổ tôi của bọn họ, để cho bọn họ nếm thử chút ngon ngọt trước.
Sau đó lại bắt đầu thu hoạch rau hẹ, từ từ thu hoạch, tuyệt đối không thể để cho chết quá nhẹ nhàng được!
Ngay lúc anh trai chìm đắm trong giấc mộng sắp sửa phát tài thì Tống Vân Na lại bị gã hàng xóm người da trắng đẹp trai cướp mất cả thể xác lẫn trái tim, việc bọn họ mang thuốc bên người đã trở thành thói quen.
Bọn họ cho rằng phụ nữ mang thai sẽ càng thú vị, càng kích thích hơn, lại còn chụp ảnh và quay video, không chỉ tống tiền một khoản khổng lồ, mà còn đăng tải lên trên mạng.
Rất nhanh anh trai đã nợ nần một khoản vay nặng lãi khổng lồ, thế là anh ta gọi điện thoại xin tiền ba mẹ, lý do là đã đổi một căn biệt thự lớn hơn.
Ba mẹ tin tưởng không chút nghi ngờ, chuyển tiền cho bọn họ, còn nói đợi cháu nội ra đời sẽ bay sang xem.
Nhưng dần dần tần suất anh trai xin tiền ngày một cao, ba mẹ phát hiện có điều không đúng, sai người đi điều tra.
Khá khen cho tên tiểu tử này, không biết từ lúc nào anh trai đã mê cờ bạc, còn dính vào ma túy, đã trở thành con nghiện.
Ba mẹ rất muốn tức tốc bay sang đó, nhưng hôn sự của tôi và Sở Dư An đã cận kề, nên họ đành phải nhịn.
Định bụng sau khi đại hôn của chúng tôi kết thúc thì mới qua đó đưa anh ta đi cai nghiện, vừa vặn Tống Vân Na cũng sinh rồi, đến lúc đó còn có thể giúp chăm sóc cháu.
Dẫu sao cũng là cháu nội bảo bối, làm sao nỡ bỏ!
Nhưng không ngờ được, ngay đúng ngày tôi đại hôn, người anh trai đang vất vả cai nghiện ở nhà lại nhận được video Tống Vân Na và gã hàng xóm ngoại tình.
Thế là cái đầu vốn đã bị ma túy khống chế, lúc này càng trở nên điên loạn, vớ lấy con dao phay trong bếp cứ thế chém vào người Tống Vân Na.
"Đồ đĩ điếm, dám cắm sừng tao, tao phải chém chết mày!"
"Tống Vân Na, tao đối xử tốt với mày như vậy, tại sao mày lại phản bội tao? Nếu không phải tại mày, tao cũng không lưu lạc đến bước đường này, mày đi chết đi!"
Tiếng la hét thảm thiết của Tống Vân Na còn chưa kịp phát ra.
Máu đã bắn cao đến ba mét.
Chỉ nhìn video giám sát thôi mà tôi cũng thấy giật mình kinh hãi! Tàn nhẫn, thực sự là quá tàn nhẫn!
Cơ thể Tống Vân Na bị chém thành mười mấy mảnh, đứa bé trong bụng cũng chỉ còn vài ngày nữa là ra đời, nhưng lại cứ thế chết đi.
Mẹ tôi trực tiếp ngất lịm, lúc tỉnh lại thì đã bị trúng gió liệt nửa người, cả đời này chỉ có thể nằm trên giường.
Ba cũng bạc trắng cả đầu chỉ sau một đêm, nhưng sợ nhà họ Sở gượng hỏi, chỉ đành nói là do thấy tôi và Sở Dư An kết hôn nên quá vui mừng.
Vì vậy để tránh bị nghi ngờ, thi thể của Tống Vân Na trực tiếp bị hỏa thiêu, chôn cất ngay tại đó.
Còn anh trai bị bắt, chịu án chung thân không được ân xá.
Nhà tù bên đó máu me và bạo lực hơn trong nước rất nhiều.
Có thể tưởng tượng được, mỗi một ngày trong quãng đời còn lại của anh trai, đều sẽ phải trải qua sự giày vò sánh ngang với địa ngục.
—Hoàn—