Lời mời từ địa ngục và bản hợp đồng 7-3
Kỳ nghỉ ở Maldives của tôi kết thúc sớm hơn dự kiến.
Đêm thứ ba, khi tôi đang nằm trên ghế dài bên bờ biển, nhâm nhi ly Margarita và ngắm nhìn những vì sao, một bóng đen cao lớn chắn ngang tầm nhìn của tôi. Dù trời tối, gã đàn ông này vẫn đeo kính râm, trên tay cầm một tấm danh thiếp mạ vàng chỉ khắc vỏn vẹn hai chữ: Lão Cửu.
"Diệp tiểu thư, Cửu gia rất ấn tượng với màn kịch hạ màn của cô. Vé máy bay hạng nhất về Bắc Kinh đã đặt sẵn cho sáng mai."
Tôi cầm tấm danh thiếp lên, xoay nhẹ giữa những ngón tay thon dài: "Ngự Thiện Cư sập nhanh hơn tôi tưởng. Bà cô tôi còn sống chứ?"
Gã đàn ông cúi đầu, giọng lạnh băng: "Bà Tống Lan đã bán tháo căn biệt thự và toàn bộ trang sức để đền bù tổn thất tinh thần cho Cửu gia và các khách VIP khác. Cậu ấm Tống Tử Hào hiện đang làm chân rửa bát cho một quán ăn vỉa hè để trả nợ xã hội đen. Còn Ngự Thiện Cư... giờ chỉ là đống gạch vụn."
Tôi nhếch môi cười, đặt ly rượu xuống: "Nói với Cửu gia, tôi nhận lời mời. Nhưng lần này, luật chơi do tôi đặt."
Hai ngày sau, tôi ngồi đối diện Lão Cửu trong một tứ hợp viện cổ kính, yên tĩnh giữa lòng Bắc Kinh náo nhiệt. Ông ta không còn vẻ hung tàn như trong livestream, mà đang ung dung thưởng trà, toát lên khí chất của một kẻ nắm đằng chuôi.
"Cô bé," Lão Cửu đặt chén trà xuống, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo lướt qua mặt tôi. "Cô gan lắm. Dám mượn tay tôi để trừng trị người thân. Cô không sợ tôi tính sổ sao?"
"Cháu không mượn tay ngài," tôi đáp lại bình thản, lưng thẳng tắp. "Cháu chỉ giúp ngài tránh bị lừa một vố đau hơn trong tương lai. Bát canh hôm đó là thứ ngài xứng đáng được nếm thử để biết giá trị thật sự nằm ở đâu."
Lão Cửu bật cười sảng khoái, tiếng cười vang vọng khắp gian phòng: "Khá lắm! Ta thích người thông minh, lại càng thích kẻ có tài. Ta có mặt bằng, có tiền, có quan hệ. Cô có tay nghề. Hợp tác không?"
"Lợi nhuận chia 7-3," tôi nói chắc nịch.
Lão Cửu nhíu mày, sát khí lại dâng lên: "Ta 7, cô 3?"
"Không," tôi lắc đầu, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào ông trùm khét tiếng. "Tôi 7, ngài 3. Ngài chỉ bỏ vốn một lần, còn tôi bỏ tâm huyết cả đời. Hơn nữa, thương hiệu mới phải đứng tên tôi hoàn toàn. Ngài chỉ là nhà đầu tư thầm lặng."
Đám vệ sĩ xung quanh rục rịch muốn rút súng vì sự xấc xược này, nhưng Lão Cửu giơ tay ngăn lại. Ông ta nhìn tôi chằm chằm một lúc lâu, rồi đập tay xuống bàn cái "rầm".
"Được! Ta cược vào bát canh của cô. Nhưng nhớ kỹ, nếu trong vòng 3 tháng không lấy lại được vị thế số 1 Bắc Kinh, cô tự chặt tay để lại đây."
"Thành giao."