Hũ men cái và cái giá của lòng tham
"500 nghìn tệ?" Tôi lặp lại con số quen thuộc, giọng nhẹ tênh nhưng đủ để cả sảnh tiệc nghe thấy. "Các người quên rồi sao? Số tiền đó anh họ đây đã 'đầu tư' vào công ty ảo của mình rồi mà? Tôi nhớ cô từng nói, đó là tiền để lo cho tương lai của anh ta."
"Tinh Tinh..." Tống Lan ngước lên, ánh mắt chuyển từ van xin sang oán độc. "Con đừng tuyệt tình như thế. Công thức canh đó là của ông nội để lại cho cả họ Tống, con không thể nuốt một mình! Con lừa tao đổ hết canh đi, rồi giờ con mở quán, con là đồ ăn cháo đá bát!"
Tôi bật cười, tiếng cười lạnh lẽo giữa đêm đông Bắc Kinh. Tôi quay sang Lão Cửu đang bước ra xem kịch hay, trên tay ông ta vẫn cầm bát canh "Phượng Hoàng Tái Sinh" thơm nức.
"Lão Cửu, ngài có muốn biết tại sao tôi nói phải mất 5 năm mới khôi phục được vị canh, nhưng chỉ sau 2 tháng tôi đã mở quán không?"
Lão Cửu gật đầu hứng thú: "Ta cũng đang thắc mắc đây."
Tôi vỗ tay. Một nhân viên cẩn trọng mang ra một chiếc bình gốm nhỏ xíu, cũ kỹ, nhìn rất bình thường, thậm chí còn hơi sứt mẻ.
Tôi cầm chiếc bình lên, nâng niu như bảo vật.
"Cô à," tôi nhìn thẳng vào mắt Tống Lan. "Ngày tôi rời đi, tôi đã đổ hết 30 nồi canh trong kho lạnh. Nhưng tôi đã mang theo thứ này. Đây là 'Men Cái' – phần tinh túy nhất được tôi cô đặc và nuôi dưỡng từ ngày đầu tiên bước chân vào bếp, nó giống như con giấm nuôi vậy. Chỉ cần một thìa nhỏ men cái này, nó sẽ đánh thức hương vị của cả trăm nồi canh mới mà không cần đợi 5 năm."
Mặt Tống Lan cắt không còn giọt máu. Bà ta há hốc miệng, trân trối nhìn chiếc bình gốm xấu xí trên tay tôi.
Bà ta chợt nhận ra, bà ta không chỉ mất tiền, mà bà ta đã tự tay vứt bỏ kho báu ngay trước mắt vì sự ngu dốt và tham lam của mình. Chiếc bình gốm mà bà ta từng chê là "đồ rác rưởi chật chỗ" trong bếp, hóa ra lại trị giá cả gia tài. Nếu bà ta đối xử tử tế với tôi, hũ men cái này vẫn sẽ ở lại Ngự Thiện Cư, vẫn là gà đẻ trứng vàng cho bà ta.
"Mày... mày dám lừa tao..." Tống Lan run rẩy chỉ tay vào tôi, rồi uất nghẹn đến mức phun ra một ngụm máu tươi.
"Không ai lừa cô cả," tôi lạnh lùng đáp, ánh mắt sắc bén xoáy sâu vào tâm can bà ta. "Là do các người ép tôi phải chừa đường lui. 9,5 triệu tệ các người cướp của tôi, coi như là phí mua bài học nhớ đời này. Chỉ tiếc là, học phí đắt quá, các người trả bằng cả cuộc đời cũng không đủ."
Tôi quay lưng, phất tay với bảo vệ:
"Tiễn khách. À quên, từ nay về sau, Tinh Hoa Các có một quy định mới: Cấm chó và người nhà họ Tống vào cửa."
Cánh cửa kính dày cộp từ từ đóng lại, ngăn cách hai thế giới.
Bên ngoài là gió lạnh thấu xương, là tiếng gào khóc hối hận muộn màng của hai kẻ trắng tay.
Bên trong là ánh đèn vàng ấm áp, hương thơm dược liệu ngào ngạt và tiếng cụng ly chúc tụng cho "Bà hoàng Dược Thiện" mới của Bắc Kinh.
Tôi mỉm cười, cúi đầu chào Lão Cửu và các vị khách quý.
Cuộc đời này, dựa vào núi núi lở, dựa vào người người chạy. Chỉ có dựa vào bản lĩnh và khối óc của chính mình, mới có thể đứng vững giữa phong ba.