Chính tay tống người vợ vừa s//ảy th//ai vào trại giam chỉ vì một cái tát dành cho "hồng nhan tri kỷ", vị Tư lệnh trẻ tuổi không ngờ rằng, ngày anh ta hân hoan đón nhân tình về chung sống cũng là lúc bản án t//ử h//ình dành cho sự nghiệp và mạng sống của chính mình bắt đầu đếm ngược.
Kể từ ngày bước ra khỏi cánh cửa sắt lạnh lẽo, Lâm Uyển như biến thành một bóng ma. Không gào thét, không một giọt nước mắt, sự ngoan ngoãn của cô tĩnh lặng đến mức khiến người ta rợn tóc gáy.
Bên ngoài trại giam, Cố Ngôn Hành - vị Tư lệnh khét tiếng máu lạnh nhưng từng đội cô lên đầu - đang đứng chờ trong bộ quân phục chỉnh tề. Thấy cô, anh ta vươn tay định ôm. Lâm Uyển chỉ khẽ lùi lại một bước, khóe môi nhếch lên một nụ cười không chạm đến đáy mắt.
Vào lúc 8 giờ sáng trước cổng trại,
"Em vẫn còn trách anh sao? Nếu em không đẩy Uyển Đình ngã đến mức nguy kịch, anh đã không phải dùng quân pháp xử lý em."
Ngay giây phút đó,
"Tư lệnh Cố thiết diện vô tư, là em sai, em trách anh làm sao được?"
Thái độ dửng dưng của cô làm Cố Ngôn Hành nghẹn lại. Suốt ba năm kết hôn, cô luôn bám lấy anh làm nũng. Ngay cả khi được anh cứu về từ hang ổ của bọn buôn người sau nửa năm bị đày đọa, cô cũng gào khóc gọi tên anh. Nhưng giờ đây, đôi mắt cô chỉ là một mặt hồ ch=ết.
Anh ta tiến lên, nắm lấy tay cô kéo về phía xe, cố xoa dịu.
Trong lúc ngồi trên chuyến xe về nhà,
"Đứa con... chúng ta sẽ có lại. Uyển Đình cô ấy cũng vì gián tiếp cứu anh nên mới để lại di chứng, anh không thể bỏ mặc. Em bao dung một chút."
Lâm Uyển quay mặt ra cửa sổ. Bao dung?
Nửa năm cô bị bọn ác thú bẻ gãy từng ngón tay để ép học múa mua vui, Cố Ngôn Hành đang bận rộn thăng chức nhờ thông tin tình báo của nữ phóng viên Uyển Đình. Ngày anh dẫn quân đột kích, viên đạn sượt qua, người anh lao đến ôm vào lòng che chở lại là Uyển Đình, bỏ mặc Lâm Uyển bị tên trùm đạp văng xuống lầu.
Và kinh tởm nhất, lá bùa bình an dính máu mà Uyển Đình đeo trên cổ, chính là thứ Lâm Uyển đã quỳ 9999 bậc thang ở chùa Vạn Phật để xin cho anh.
Cô từng tin lời anh giải thích, cho đến ba ngày trước, khi cô nhận được một cuộn băng ghi âm nặc danh. Nửa năm cô bị bắt cóc... chính là do Uyển Đình cấu kết tiết lộ hành tung để dọn đường bước vào trái tim Cố Ngôn Hành. Khi Lâm Uyển cầm bằng chứng đến chất vấn, Uyển Đình đã tự biên tự diễn ngã xuống cầu thang. Và Cố Ngôn Hành, không chút do dự, tát Lâm Uyển ngã gục, cướp đi sinh mạng đứa con vừa thành hình trong bụng cô, rồi đích thân áp giải cô vào ngục.
Chuyến xe phanh gấp trước cổng biệt thự.
Vào lúc vừa bước vào sảnh,
"Báo cáo Tư lệnh! Cô Uyển Đình lên cơn hoảng loạn ở bệnh viện, đòi tự tử!"
Sắc mặt Cố Ngôn Hành tái nhợt. Anh ta vội vàng quay đi.
Khoảnh khắc vội vã quay lưng,
"Anh qua xem cô ấy, em tự dọn đồ lên lầu đi."
Lâm Uyển nhìn bóng lưng anh ta khuất dần, chậm rãi rút chiếc điện thoại mã hóa được giấu kín.
Lúc 10 giờ sáng trong căn phòng trống,
"Cô Cố, tài liệu cô giao đã được giải mã. Cố Ngôn Hành và ả phóng viên kia thực chất dính líu đến đường dây buôn bán tình báo. Kế hoạch đã giăng sẵn, chỉ cần cô gật đầu, chúng sẽ mất tất cả."
Ngay sau tiếng thở dài lạnh lẽo,
"Chưa đủ. Tôi muốn hắn phải thân bại danh liệt ngay trong lễ phong hàm tháng tới. Chuẩn bị cho tôi thân phận mới."
Cô cúp máy, gom hết những món đồ chơi trẻ con ném thẳng vào lò sưởi. Ngọn lửa bùng lên, nuốt trọn đoạn tình cảm thanh mai trúc mã nực cười. Đứa trẻ không còn, sinh mạng anh ta cũng nên được định đoạt.
Đúng lúc đó, cánh cửa lớn bật mở. Cố Ngôn Hành bế Uyển Đình bước vào. Ả ta rúc vào ngực anh, ánh mắt nhìn Lâm Uyển đầy khiêu khích và đắc thắng.
Vào lúc nửa đêm tĩnh mịch,
"Uyển Đình không an tâm khi ở viện, cô ấy sẽ dưỡng bệnh ở đây. Em dọn sang phòng khách đi."
Lâm Uyển không nổi giận, chỉ mỉm cười rạng rỡ, nụ cười đẹp đến mức khiến Cố Ngôn Hành phải rùng mình khó hiểu.
Ngay trước khi quay bước lên lầu,
"Được thôi. Chúc hai người... từ nay về sau ngủ thật ngon."
Bởi vì đêm nay, quả bom hẹn giờ dưới lớp vỏ bọc hoàn hảo của họ, chính thức bắt đầu đếm ngược rồi.