Chương 2: Bế "trà xanh" về nhà thị uy, vị Tư lệnh không ngờ bị vợ cũ tặng ngay "bản án tử hình" cùng tội danh phản quốc trước mặt hàng vạn quân binh trong ngày phong hàm!
1. Vở kịch chung nhà và sự tĩnh lặng chết chóc
Sáng hôm sau, Lâm Uyển thản nhiên ngồi ăn sáng, coi như không thấy cảnh Cố Ngôn Hành đang ân cần đút từng thìa cháo cho Uyển Đình ở đầu bàn bên kia.
"Chị Uyển, đêm qua em ho nhiều quá làm Ngôn Hành phải thức trắng đêm xoa lưng cho em, chị ở phòng khách có bị ồn không?" Uyển Đình cất giọng yếu ớt, nhưng khóe mắt lại lóe lên tia khiêu khích đắc ý.
Cố Ngôn Hành khẽ nhíu mày, vô thức nhìn sang Lâm Uyển, chờ đợi một trận cãi vã ghen tuông quen thuộc. Hắn thậm chí đã chuẩn bị sẵn những lời răn dạy. Nhưng không. Lâm Uyển chỉ nhẹ nhàng đặt ly sữa xuống, rút khăn giấy lau miệng, mỉm cười chuẩn mực:
"Không ồn chút nào. Tư lệnh Cố chăm sóc người bệnh rất chu đáo, hai người cứ tự nhiên, tôi ăn xong rồi."
Sự dửng dưng tuyệt đối của cô như một cú đấm đấm vào bông, khiến lồng ngực Cố Ngôn Hành nghẹn ứ. Hắn đột ngột đứng phắt dậy, hất đổ cả bát cháo: "Lâm Uyển, em thái độ kiểu gì vậy? Uyển Đình đang có lòng hỏi thăm em!"
Lâm Uyển dừng bước ngay bậu cửa, hơi quay đầu lại. Ánh mắt cô lướt qua gương mặt đang cố nặn ra vẻ tủi thân của Uyển Đình, rồi dừng lại ở Cố Ngôn Hành. Giọng cô lạnh nhạt nhưng rành rọt: "Thái độ của một người vừa mất con, vừa ra tù. Anh muốn tôi phải quỳ xuống tạ ơn hai người sao?"
Sắc mặt Cố Ngôn Hành thoắt cái trắng bệch. Hắn đứng chết trân tại chỗ, nhìn bóng lưng gầy gò của cô khuất sau cánh cửa, đột nhiên cảm thấy một nỗi bất an lạnh gáy bò dọc sống lưng.
2. Mẻ lưới cuối cùng
Đúng một tháng sau. Ngày lễ phong hàm Thượng tướng của Cố Ngôn Hành diễn ra tại Tổng bộ tác chiến, quy tụ toàn bộ giới tinh anh và lãnh đạo cấp cao của quân đội.
Uyển Đình xúng xính trong bộ dạ hội trắng tinh khôi, ngồi chễm chệ ở hàng ghế VIP dành cho người nhà. Ả ta liên tục nhận những lời nịnh nọt của các phu nhân khác, nghiễm nhiên coi mình là "Tư lệnh phu nhân" tương lai.
Trên bục cao, Cố Ngôn Hành khoác lên mình bộ quân phục đính huân chương chói lọi, ánh mắt hắn lướt qua biển người, dường như đang tìm kiếm một bóng dáng quen thuộc nhưng không thấy.
Lúc vị Đại tướng chuẩn bị trao quân hàm, cánh cửa lớn của hội trường đột ngột mở toang.
Lâm Uyển xuất hiện. Không lếch thếch, không tiều tụy. Cô mặc một bộ vest đen tuyền, tóc búi cao sắc sảo, trên tay cầm một chiếc vali bạc, bước từng bước kiêu ngạo dọc theo tấm thảm đỏ.
"Lâm Uyển? Em đến đây làm gì? Về ngay!" Cố Ngôn Hành gắt khẽ qua micro, sắc mặt tối sầm vì sợ cô làm loạn.
Uyển Đình ở dưới cũng nhếch mép thì thầm với người bên cạnh: "Đúng là đồ đàn bà không biết xấu hổ, bị đuổi rồi còn bám đuôi đến tận đây."
Nhưng Lâm Uyển không dừng lại. Cô bước thẳng lên bục, giật lấy chiếc micro từ tay MC, mỉm cười rạng rỡ nhìn hàng vạn đôi mắt đang hướng về mình:
"Hôm nay là ngày vui của Cố Tư lệnh. Là người vợ 'được' anh tự tay tống vào ngục, tôi mang đến đây một món quà mừng thăng chức. Đảm bảo... chấn động toàn quân."
3. Bản án tử hình đếm ngược kết thúc
Chưa để ai kịp phản ứng, cô bấm một nút nhỏ trên thiết bị điều khiển. Màn hình LED khổng lồ phía sau lưng Cố Ngôn Hành phụt tắt dòng chữ chúc mừng, thay vào đó là một đoạn video sắc nét.
Trên màn hình, Uyển Đình đang ngồi trong một căn phòng tối, tay nhận một xấp đô la dày cộp từ tên trùm buôn người: "Chỉ cần các người mang Lâm Uyển đi thật xa, bẻ gãy tay chân nó cũng được, đừng để nó xuất hiện trước mặt Ngôn Hành nữa. Chỗ tình báo quân sự về đường đi của đội đột kích... tôi sẽ sao chép từ két sắt của anh ấy cho các người."
Cả hội trường rộng lớn tĩnh lặng như tờ, rồi lập tức nổ tung trong những tiếng xì xào phẫn nộ.
Uyển Đình ngã khuỵu xuống sàn, khuôn mặt méo xệch, lắp bắp không thành tiếng: "Không... giả đấy! Là cắt ghép! Ngôn Hành, cứu em!"
Nhưng đó chưa phải là tất cả. Màn hình tiếp tục trượt qua hàng loạt chứng từ, tài liệu mật bị tuồn ra ngoài có đóng dấu vân tay của Uyển Đình, và kinh khủng nhất... là chữ ký niêm phong vô trách nhiệm của chính Cố Ngôn Hành!
"Cố Ngôn Hành!" Vị Đại tướng tối cao đập mạnh tay xuống bàn, gầm lên giận dữ. "Cậu giải thích sao về chuyện dung túng cho nhân tình bán đứng tình báo quân đội, hại chết 12 chiến sĩ trong chuyên án biên giới năm đó?!"
Lúc này, Cố Ngôn Hành như bị sét đánh trúng. Hắn lảo đảo lùi lại mấy bước, nhìn màn hình chứng cứ rõ mười mươi, rồi nhìn sang Uyển Đình đang run rẩy dưới đất. Lá bùa bình an trên cổ hắn bỗng nhiên nóng rẫy như than đỏ. Hóa ra, sự hy sinh mà hắn tôn thờ, cô gái trong sáng mà hắn mang về nâng niu... lại chính là kẻ chủ mưu đẩy vợ hắn vào hang quỷ và bán đứng đồng đội.
Hắn ngước đôi mắt đỏ ngầu, tràn ngập sự hối hận và tuyệt vọng nhìn Lâm Uyển: "Uyển Uyển... anh không biết... anh thực sự không biết..."
Lâm Uyển đứng thẳng tắp, lạnh lùng ném xấp đơn ly hôn và lá đơn tố cáo có chữ ký máu của mình vào thẳng mặt Cố Ngôn Hành. Các trang giấy bay lả tả giữa không trung như một đám tang cờ trắng.
"Anh nói đúng, Cố Ngôn Hành. Quân pháp vô tình. Ngày anh vì một cái tát mà tước đoạt sinh mạng con tôi, tôi đã thề sẽ dùng chính quân pháp mà anh tự hào nhất, tự tay tiễn anh và ả ta xuống địa ngục."
Tiếng còi hú của xe quân cảnh vang lên chói tai ngoài sảnh lớn. Hàng chục cảnh vệ vũ trang ập vào hội trường.
Lâm Uyển quay lưng bước đi, không một lần nhìn lại kẻ đang quỳ gục và gào khóc phía sau. Dưới ánh đèn sáng rực, khóe môi cô cuối cùng cũng nở một nụ cười chạm đến tận đáy mắt.
Trò chơi kết thúc rồi.