Cái tát nổ đom đóm mắt khiến Uyển Đình ngã nhào xuống nền đá hoa cương lạnh lẽo, chiếc váy lụa đỏ rực xộc xệch thảm hại. Ả ôm lấy một bên má sưng vù, ánh mắt hoảng loạn nhìn xấp ảnh vương vãi trên sàn.
Ngay lúc này, những bằng chứng sắc bén như hàng ngàn lưỡi dao găm thẳng vào vỏ bọc ngây thơ tởm lợm của ả. Trong ảnh, bóng lưng ả rõ mồn một đang trao đổi chiếc USB chứa tài liệu mật với tên gián điệp ngoại quốc.
"Ngôn Hành... anh nghe em giải thích! Đây là ảnh ghép! Có kẻ muốn hãm hại em!" Uyển Đình gào lên, bò lết tới ôm chặt lấy ống quần lính của vị Tư lệnh.
Vài giây sau, Cố Ngôn Hành lạnh lùng tung một cú đá hất văng ả ra xa. Đôi mắt anh ta đỏ ngầu, nổi đầy tia máu của sự phẫn nộ tột cùng. "Ảnh ghép? Vậy sợi dây chuyền bùa bình an dính máu trên cổ cô trong bức ảnh này cũng là ghép sao? Cô giải thích thế nào về việc tài khoản mật ở ngân hàng Thụy Sĩ của cô vừa nhận được năm triệu đô la vào đúng ngày tiểu đội của tôi bị phục kích?!"
Từ trên ban công tầng hai, Lâm Uyển đặt tách trà xuống bàn. Cô chậm rãi vỗ tay. Tiếng vỗ tay vang lên giữa căn biệt thự rộng lớn nghe chói tai và đầy trào phúng.
Ngay khoảnh khắc đó, mọi ánh mắt đều đổ dồn lên cầu thang. Lâm Uyển bước xuống, từng nhịp gót giày gõ xuống bậc thang gỗ như tiếng đếm ngược của tử thần. Cô vận một bộ sườn xám màu đen tuyền, khóe môi điểm nụ cười ma mị.
"Tư lệnh Cố, anh nổi giận cái gì chứ? Không phải anh từng nói, vì cô ta đã liều mạng cứu anh, nên dù cô ta có làm gì sai anh cũng sẽ bao dung sao?" Giọng Lâm Uyển nhẹ bẫng, nhưng từng chữ rớt xuống lại sắc như dao cạo.
"Lâm Uyển! Câm miệng!" Cố Ngôn Hành gầm lên, lồng ngực phập phồng dữ dội. Anh ta nhìn vợ mình, đột nhiên nhận ra sự dửng dưng đáng sợ của cô suốt mấy ngày qua. "Có phải em đã biết chuyện này từ trước? Tại sao em không nói?!"
Chỉ một lát sau, Lâm Uyển bật cười thành tiếng. "Tôi nói thì Tư lệnh Cố vĩ đại đây có tin không? Hay anh lại cho tôi thêm một cái tát, rồi tống tôi vào ngục lần nữa vì tội vu khống 'hồng nhan tri kỷ' của anh?"
Cô bước đến trước mặt Uyển Đình đang run rẩy co rúm, ném xuống một chiếc máy ghi âm siêu nhỏ. Đoạn băng được bật lên. Giọng nói nũng nịu nhưng tàn độc của Uyển Đình vang vọng khắp phòng khách: "Chỉ cần các người bắt con khốn Lâm Uyển đó đi, bán nó vào động quỷ nào cũng được. Lộ trình hành quân của Cố Ngôn Hành ngày mai tôi sẽ gửi qua mã hóa... Nhớ kỹ, không được để nó sống sót trở về."
Toàn thân Cố Ngôn Hành cứng đờ như bị sét đánh. Hắn lảo đảo lùi lại hai bước, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt kinh hoàng nhìn chằm chằm vào người đàn bà mà hắn đã cưng chiều, bảo vệ bằng cả mạng sống và sự nghiệp. Để bảo vệ ả, hắn đã tự tay giết chết đứa con chưa chào đời của mình, tự tay đẩy người vợ tào khang vào chốn địa ngục.
Đúng sáu giờ tối, bên ngoài cổng biệt thự đột nhiên rực sáng bởi hàng chục ngọn đèn pha chói lóa. Tiếng còi hụ của lực lượng An ninh Quân đội trung ương vang lên rít gào, bao vây kín mít toàn bộ khu vực. Cánh cửa lớn bị đạp tung. Hàng chục họng súng đen ngòm chĩa thẳng vào trong.
"Tư lệnh Cố Ngôn Hành! Anh đã bị bãi nhiệm mọi chức vụ và bị bắt khẩn cấp vì tội danh bao che gián điệp, làm lộ bí mật quân sự quốc gia!" Viên tướng chỉ huy lạnh lùng đọc lệnh bắt.
Khoảnh khắc này, Cố Ngôn Hành gục xuống hai đầu gối, ngước đôi mắt ầng ậng nước nhìn Lâm Uyển. Hắn muốn đưa tay ra cầu xin sự tha thứ, nhưng hình bóng của cô giờ đây đã trở thành một vị nữ vương cao ngạo, lạnh lẽo đạp lên đống tro tàn của cuộc hôn nhân thối nát.
Đêm nay, bản án tử hình dành cho kẻ phản bội chính thức được thi hành.