Mùi nước hoa ngai ngái xen lẫn mùi thuốc sát trùng xộc thẳng vào mũi khiến Lâm Uyển buồn nôn. Cô nhếch mép, bình thản thu dọn nốt vài bộ quần áo mỏng manh sang căn phòng dành cho khách ở cuối hành lang. Tiếng cười rúc rích từ phòng ngủ chính vọng ra như những mũi dao vô hình, nhưng giờ đây chúng chẳng thể cứa thêm vào trái tim đã hóa đá của cô vệt xước nào nữa.
Vào rạng sáng hôm sau,
Khi Cố Ngôn Hành đã rời nhà đến quân khu, cánh cửa phòng khách đột ngột bị đẩy mạnh. Uyển Đình khoác trên người chiếc váy lụa đỏ rực mà anh ta từng đặt may riêng cho Lâm Uyển vào dịp kỷ niệm một năm ngày cưới, ả ẹo cợt bước vào. Trông ả chẳng có vẻ gì là một bệnh nhân vừa đòi tự tử đêm qua.
"Chị Uyển, bộ váy này có vẻ hợp với em hơn nhỉ? Ngôn Hành nói, đồ cũ thì nên vứt đi, giống như người dọn ra phòng khách vậy." Uyển Đình vuốt ve lớp lụa mềm, ánh mắt lóe lên tia độc ác.
Lâm Uyển đang thong thả tưới chậu lan hồ điệp bên cửa sổ. Cô chậm rãi đặt bình nước xuống, quay lại nhìn thẳng vào đôi mắt giả tạo kia. Không tức giận, không gào thét. Cô chỉ bước tới, rút từ trong túi áo ra một chiếc kẹp cà vạt nạm kim cương đã xỉn màu.
"Cô thích nhặt rác đến thế sao?" Lâm Uyển ném chiếc kẹp xuống sàn, ngay dưới mũi giày của nhân tình. "Chiếc kẹp này là của tên trùm buôn người ở vùng biên giới, kẻ đã bẻ gãy ngón tay tôi. Cô có biết tại sao tôi lại giữ nó không?"
Sắc mặt Uyển Đình thoắt cái trắng bệch, đôi môi run rẩy lùi lại phía sau.
"Bởi vì..." Lâm Uyển tiến lên một bước, ép giọng nói xuống mức trầm đục rợn người. "Hắn nói, có một nữ phóng viên xinh đẹp đã bán đứng lộ trình của quân đội để đổi lấy mạng sống. Cô đoán xem, nếu đoạn ghi âm giao dịch đó lọt vào tay Hội đồng Quân sự trung ương trước thềm lễ phong hàm, Tư lệnh Cố yêu quý của cô có còn giữ được cái mạng để che chở cho cô không?"
"Cô... cô nói bậy! Cố Ngôn Hành sẽ không bao giờ tin cô!" Uyển Đình rít lên, tay vô thức nắm chặt vạt váy.
"Đúng, anh ta không tin tôi." Lâm Uyển mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ nhưng tàn độc. "Nên tôi đâu có định đưa nó cho người đàn ông đó."
Đúng lúc ráng chiều buông xuống,
Tiếng động cơ xe quân dụng gầm rú trước sân. Cố Ngôn Hành bước vào sảnh với khuôn mặt hầm hầm sát khí. Trên tay vị Tư lệnh là một xấp ảnh nhòe nhoẹt vừa được kẻ giấu mặt gửi thẳng đến văn phòng. Trong ảnh, bóng lưng một người phụ nữ đang lén lút giao tài liệu cho kẻ môi giới tình báo tại quán cà phê vắng vẻ. Dù khuôn mặt bị che khuất, nhưng sợi dây chuyền bùa bình an dính máu trên cổ thì không thể lẫn vào đâu được.
Uyển Đình vừa thấy Cố Ngôn Hành liền nhào tới, nước mắt ngắn dài định diễn vở kịch bị ức hiếp. Thế nhưng, chưa kịp chạm vào vạt áo quân phục, một cái tát trời giáng đã nổ đom đóm mắt ả, khiến ả ngã nhào xuống nền đá hoa cương lạnh lẽo.
"Cô giải thích thế nào về thứ này hả?!" Anh ta gầm lên, ném xấp ảnh thẳng vào mặt người tình.
Lâm Uyển đứng tựa lưng vào lan can tầng hai, tao nhã nhấp một ngụm trà mạn. Vở kịch nội bộ lục đục này, rốt cuộc cũng đến lúc vén màn rồi.