Định mệnh đôi khi không ập đến bằng sấm sét, mà len lỏi qua những khe hở nhỏ bé nhất của cuộc sống thường nhật, xé toạc bức màn bình yên giả tạo mà ta vẫn hằng tin tưởng.
Hôm đó là một buổi chiều tháng Mười Hai ảm đạm. Mẹ tôi đang lúi húi trong bếp, tiếng dao thớt va vào nhau nghe lạch cạch quen thuộc. Bà nói vọng ra, giọng khàn khàn vì cơn ho dai dẳng:
“Thiên Thiên, con đăng nhập vào ứng dụng điện lực của bố, xem tháng này hết bao nhiêu rồi đóng giúp mẹ nhé. Mẹ quên mất mật khẩu rồi.”
Tôi "vâng" một tiếng, uể oải cầm điện thoại lên. Mọi thứ diễn ra như một phản xạ vô thức. Tôi nhập số điện thoại của bố, nhập mật khẩu là ngày sinh nhật của ông – dãy số mà mười mấy năm nay chưa từng thay đổi.
Đăng nhập thành công. Nhưng ngay giây phút giao diện màn hình hiện ra, ngón tay tôi khựng lại giữa không trung. Máu trong người tôi như đông cứng lại.
Trên màn hình không hiển thị một hóa đơn. Nó hiển thị hai danh sách.
Hai mã khách hàng khác nhau. Hai địa chỉ hoàn toàn tách biệt.
Địa chỉ thứ nhất: Căn hộ số 7, đơn nguyên 2, khu Thúy Hồ Gia Viên, quận Tô Thành.
Đây là nhà tôi. Một khu tập thể cũ kỹ xây dựng từ năm 2003, tường hành lang đã bong tróc những mảng vôi lớn và lúc nào cũng thoang thoảng mùi ẩm mốc của thời gian.
Địa chỉ thứ hai, một cái tên xa lạ đập vào mắt tôi, rực lên vẻ hào nhoáng: Căn hộ 1801, tòa số 3, khu Kim Lan Phủ, quận Tân Giang.
Tôi nín thở, mắt dán chặt vào phần ghi chú của địa chỉ lạ lẫm kia. Ở đó, bố tôi – người đàn ông luôn than vãn về chi phí sinh hoạt – đã cẩn thận đặt tên gợi nhớ bằng hai chữ ngắn gọn, nhưng sức sát thương lại kinh khủng hơn bất kỳ vũ khí nào:
“Nhà.”
Tim tôi hẫng đi một nhịp, rồi đập dồn dập như muốn phá tung lồng ngực.
Nhà tôi là Thúy Hồ Gia Viên. Nơi tôi lớn lên, nơi mẹ tôi đã hy sinh cả thanh xuân để vun vén.
Vậy còn cái “Nhà” ở Kim Lan Phủ kia... là nhà của ai? Là nhà nào?
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình suốt mười giây. Sự nghi ngờ bùng lên như ngọn lửa liếm sạch sự ngây thơ của một đứa con gái hiếu thảo. Tôi không dám hỏi mẹ. Tôi lặng lẽ chụp màn hình, lưu lại bằng chứng đầu tiên, rồi thoát ứng dụng, tay run run nhét điện thoại vào túi quần.
Tôi mở bản đồ, gõ run rẩy ba chữ: Kim Lan Phủ.
Kết quả tìm kiếm hiện ra khiến sống lưng tôi lạnh toát: Giá trung bình 65.000 tệ/m2.
Một khu dân cư siêu cao cấp nằm ở quận tài chính mới nổi, nơi dành cho giới thượng lưu của thành phố này.
Tan làm, tôi không về nhà. Một sức mạnh vô hình thúc đẩy tôi, biến tôi từ một nhân viên văn phòng mệt mỏi thành kẻ săn đuổi sự thật. Tôi bắt taxi đi thẳng đến quận Tân Giang.
Đứng trước cổng Kim Lan Phủ, tôi cảm thấy mình như một sinh vật ngoại lai thấp kém. Cổng chào bề thế với đài phun nước nghệ thuật, đại sảnh lộng lẫy treo đèn chùm pha lê rực rỡ, phản chiếu ánh sáng kiêu sa. So với khu tập thể tối tăm nhà tôi, nơi này chẳng khác nào cung điện.
Tôi đứng nép mình ở góc đường mười phút, kiên nhẫn quan sát. Thấy một nhân viên giao hàng đi ra, tôi lách người lẻn vào theo, tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Thang máy lao vút lên cao, êm ru không một tiếng động, dừng lại ở tầng 18.
Hành lang trải thảm dày, nuốt chửng tiếng bước chân. Tôi rón rén bước đến trước cửa căn hộ 1801.
Trước cửa đặt ngay ngắn hai đôi dép lê đi trong nhà.
Một đôi của nam giới, bằng da màu nâu, cỡ 42. Tôi nhận ra nó ngay lập tức. Đó đúng là cỡ chân của bố tôi, kiểu dáng mà ông vẫn thích.
Bên cạnh là một đôi của nữ, màu hồng phấn, đính một chiếc nơ lụa điệu đà, sạch sẽ tinh tươm.
Mẹ tôi chưa bao giờ đi màu hồng. Bà bảo màu đó dơ, khó giặt, và không hợp với người làm lụng vất vả. Mẹ chỉ đi đôi dép nhựa màu xanh sẫm mua ngoài chợ, đế đã mòn vẹt.
Tôi cúi xuống, nhìn qua khe cửa hẹp. Tấm thảm chùi chân là đồ mới tinh, bên trên in dòng chữ tiếng Anh cách điệu: “HOME SWEET HOME”.
Mẹ tôi đến một chữ cái tiếng Anh bẻ đôi cũng không biết.
Bà chỉ biết “Cơm dẻo canh ngọt”, chứ đâu biết “Home Sweet Home”.
Tôi rút điện thoại, chụp lại đôi dép và tấm thảm. Bàn tay tôi run lên bần bật, không phải vì sợ, mà vì một cơn giận dữ đang âm ỉ cháy, thiêu đốt tâm can. Đây không chỉ là một ngôi nhà khác. Đây là một thế giới khác mà bố tôi đã giấu kín suốt bao năm qua.