Tôi không gõ cửa. Tôi chưa đủ dũng khí – hay đúng hơn là chưa đủ tàn nhẫn – để đối mặt với sự thật trần trụi ngay lúc này. Tôi xuống lầu, tìm một chiếc ghế đá khuất trong bóng tối của khuôn viên khu chung cư và ngồi xuống, đôi mắt dán chặt vào lối ra vào.
Gió đêm tháng Mười Hai lạnh buốt, luồn qua lớp áo khoác mỏng, nhưng tôi không thấy lạnh. Lòng tôi đang băng giá hơn cả mùa đông này.
6 giờ 30 phút. Giờ tan tầm. Nếu đây là “Nhà”, thì chủ nhân của nó sắp về rồi.
7 giờ 10 phút.
Một người phụ nữ trung niên dẫn theo một cậu thiếu niên bước vào sảnh.
Người phụ nữ trạc ngoài bốn mươi, nhưng được bảo dưỡng nhan sắc cực kỳ tốt. Tóc uốn xoăn sóng lớn bồng bềnh, khoác chiếc áo măng tô màu be sang trọng, tay xách túi giấy của một trung tâm thương mại cao cấp. Thần thái của bà ta toát lên sự an nhàn, sung túc, trái ngược hoàn toàn với vẻ lam lũ của mẹ tôi.
Đi bên cạnh là một cậu con trai tầm mười tám, mười chín tuổi, đeo cặp sách, dáng người cao ráo, sáng sủa. Họ vừa đi vừa cười nói, quẹt thẻ cư dân rồi bước vào thang máy một cách tự nhiên như hơi thở.
Tôi ngẩng đầu đếm từng tầng một.
Thang máy dừng ở tầng 18.
Ba phút sau, cửa sổ căn 1801 sáng đèn.
Ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ ô cửa sổ tầng cao, trông thật lung linh, thật viên mãn. Đó là ánh sáng của một tổ ấm hạnh phúc, nơi không có chỗ cho mẹ con tôi.
Điện thoại trong túi tôi rung lên. Màn hình hiện tên: “Bố”.
Tôi hít một hơi sâu, cố nén giọng nói đang run rẩy:
“Alo, bố ạ?”
“Thiên Thiên à, tối nay bố bận tiếp khách, không về ăn cơm đâu nhé. Hai mẹ con cứ ăn trước đi.” Giọng bố trầm ấm, quen thuộc, và... dối trá đến lạnh người.
Tôi ngước mắt nhìn lên ánh đèn tầng 18.
“Vâng ạ. Bố... giữ gìn sức khỏe.”
Tôi cúp máy. Một nụ cười chua chát méo xệch trên môi. “Tiếp khách”. Hai từ ấy nghe sao mà mỉa mai.
Hai mươi phút sau, một chiếc Audi A6 màu đen bóng loáng lướt êm vào khu chung cư.
Biển số xe: Tô A·K7792.
Chiếc xe mà bố tôi nâng niu như báu vật, cấm mẹ con tôi không được làm bẩn, thậm chí hạn chế cho ngồi vì sợ hư ghế da.
Ông bước xuống xe, tay cầm một hộp bánh kem tinh xảo của hãng Holiland. Ông sải bước tự tin vào sảnh, phong thái của một người đàn ông thành đạt về với tổ ấm đích thực.
Thang máy lại chạy. Ánh đèn căn 1801 lại sáng thêm một ô cửa nữa.
Gió rít từng cơn. Tôi ngồi trơ trọi trên ghế đá, nhìn lên tầng 18.
Hóa ra, cuộc “tiếp khách” quan trọng mà bố nói, chính là ở đó.
Hóa ra, sự bận rộn của bố, là dành cho một gia đình khác.
Tôi chợt nhớ đến tháng trước, sinh nhật mẹ. Bố gọi điện báo bận họp, mười giờ đêm mới về, nồng nặc mùi rượu, và tuyệt nhiên không có bánh kem.
Khi tôi trách, ông gắt gỏng: “Năm mươi tuổi đầu rồi còn sinh nhật cái gì? Có phải trẻ con đâu mà vẽ chuyện.”
Nhưng hôm nay, ông mua bánh kem Holiland. Cho ai? Cho người phụ nữ kia? Hay cho đứa con trai kia?
Tôi đứng dậy, quay lưng bỏ đi, cảm giác như đang chạy trốn khỏi một cơn ác mộng. Trên đường về, điện thoại báo tin nhắn WeChat của mẹ:
“Thiên Thiên, mẹ để phần cơm cho con đấy. Có sườn hầm ngô con thích. Mau về đi kẻo nguội, ăn mất ngon.”
Tôi nhìn dòng tin nhắn, nước mắt trào ra không kìm được nữa. Tôi gõ vội ba chữ nhòe nhoẹt nước mắt: “Vâng, con về ngay.”
Về đến nhà, căn bếp nhỏ sực nức mùi thức ăn nhưng lại mang vẻ u ám của thời gian. Mẹ đang đứng rửa bát bên bồn. Chiếc tạp dề cũ mèm, có một lỗ thủng nhỏ được mẹ khâu lại bằng những đường chỉ vẹo vọ, khác hẳn chiếc áo măng tô màu be sang trọng kia.
Đĩa sườn hầm ngô trên bàn được mẹ úp lồng bàn cẩn thận.
“Hôm nay về muộn thế con?” Mẹ lau tay vào tạp dề, quay ra nhìn tôi, ánh mắt đầy lo lắng.
“Công ty con tăng ca mẹ ạ.”
Tôi ngồi xuống và lùa vội bát cơm. Sườn hầm rất nhừ, ngô ngọt lịm. Vị ngon quen thuộc suốt bao năm qua bỗng trở nên đắng chát trong cổ họng.
“Sao thế con?” Mẹ tinh ý nhận ra sự khác thường.
“Không có gì ạ... Sườn ngon quá mẹ ơi.” Tôi cúi gằm mặt để giấu đi đôi mắt đỏ hoe.
Mẹ cười hiền hậu: “Ngon thì ăn nhiều vào, trong nồi vẫn còn đấy.”
Bà quay lại bồn rửa. Tiếng nước chảy át đi tiếng nấc nghẹn của tôi. Bàn tay mẹ quanh năm ngâm trong nước lạnh để giặt giũ, rửa bát, mùa đông nào cũng nứt nẻ, dán đầy băng cá nhân.
Tay của mẹ thô ráp, chai sần.
Còn tay của người phụ nữ kia, tôi dám cá là mềm mại và thơm mùi kem dưỡng.
Bố tôi dùng tiền để nuôi dưỡng sự sang trọng của người đàn bà đó.
Còn mẹ tôi dùng sự hy sinh để nuôi dưỡng cái gia đình rách nát này.