Đêm hôm đó, tôi khóa trái cửa phòng.
Tôi là một kiểm toán viên có chứng chỉ hành nghề. Công việc của tôi là tìm ra những sai sót, những gian lận, những con số biết nói dối trong sổ sách tài chính. Tôi quen với việc lật tẩy những bí mật đen tối của các doanh nghiệp.
Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ, có ngày mình lại phải dùng chính kỹ năng đó để kiểm toán người bố đẻ của mình.
Tôi mở máy tính, đăng nhập vào tài khoản ngân hàng doanh nghiệp của bố. Mật khẩu vẫn là dãy số cũ rích mà ông chưa bao giờ đổi vì lười nhớ.
Tôi bắt đầu truy xuất dữ liệu. Màn hình máy tính hắt ánh sáng xanh lét lên khuôn mặt đang đanh lại của tôi.
Kết quả hiện ra như một bản cáo trạng đanh thép. Không tra thì thôi, tra rồi mới thấy sự thật còn kinh khủng, còn tàn khốc hơn những gì tôi tưởng tượng.
Ngoài khoản 15.000 tệ được chuyển đều đặn vào ngày 15 hàng tháng với nội dung “Sinh hoạt phí” – đúng boong như trả lương, còn hàng loạt những khoản chi khổng lồ khác hiện lên như những vết dao cứa vào tim:
Năm 2008: Chuyển khoản 500.000 tệ. Ghi chú: Mua nhà.
Năm 2012: Chuyển khoản 300.000 tệ. Ghi chú: Nội thất.
Năm 2015: Chuyển khoản 220.000 tệ. Ghi chú: Xe hơi.
Năm 2018 đến 2023: Mỗi năm một khoản 80.000 tệ vào tháng Chín. Ghi chú: Học phí.
80.000 tệ một năm tiền học phí. Liên tiếp 6 năm trời.
Trường nào ở Tô Thành có mức giá đó? Chỉ có trường Quốc tế.
Tôi tra cứu nhanh: Hệ quốc tế trường Ngoại ngữ Tân Giang – Học phí 78.000 tệ/năm.
Ký ức năm lớp 12 ùa về như một cái tát giáng thẳng vào mặt.
Năm đó, tôi muốn đăng ký một lớp học thêm toán một kèm một để thi đại học. Học phí 3.000 tệ một tháng.
Mẹ rụt rè bàn với bố. Bố đập bàn quát, mắt long lên sòng sọc: “Lớp 12 mới lo bổ túc? Sớm không học đi? Bây giờ học thì vào đầu được chữ nào? Phí tiền! Con gái học lắm làm gì!”
Kết quả, tôi không được đi học thêm. Tôi tự ôn và đỗ vào một trường đại học hạng thường.
3.000 tệ cho tương lai của tôi thì bố chê đắt.
80.000 tệ cho con trai của người đàn bà kia thì bố không chớp mắt lấy một cái.
Tôi cắn chặt môi đến bật máu, vị tanh nồng lan trong miệng nhưng tôi không thấy đau. Tay tôi vẫn điên cuồng click chuột, đánh dấu từng dòng giao dịch. Tôi làm việc điên cuồng đến tận 3 giờ sáng.
Tôi lập một bảng Excel, cộng dồn tất cả lại.
20 năm. Tiền sinh hoạt phí, tiền nhà, tiền xe, tiền học, tiền du lịch...
Tổng cộng: 11,82 triệu tệ.
Nếu tính cả tiền mặt và quà cáp không qua chuyển khoản, con số thực tế phải lên đến 12 triệu tệ.
12 triệu tệ.
Con số nhảy múa trước mắt tôi, chế giễu tôi.
Năm xưa, vốn liếng bố khởi nghiệp là 300.000 tệ của hồi môn của mẹ. Đó là tiền mồ hôi nước mắt ông bà ngoại tích cóp cả đời, bán từng sào ruộng, từng con lợn.
Bố dùng 300.000 tệ của mẹ để làm bàn đạp.
Rồi dùng 12 triệu tệ lợi nhuận để nuôi dưỡng một tổ ấm khác, một người đàn bà khác, một đứa con khác.
Sáng hôm sau là Chủ Nhật. Tôi không ngủ được một phút nào. Mắt tôi thâm quầng nhưng tinh thần tỉnh táo đến đáng sợ.
Tôi cần biết người đàn bà đó là ai. Tên bà ta hiển thị rõ ràng trên lệnh chuyển khoản: Cố Minh Châu.
Tôi nhờ một người bạn làm trong ngành công an tra giúp thông tin cơ bản.
15 phút sau, tin nhắn trả về, ngắn gọn nhưng đủ để đánh sập chút niềm tin cuối cùng còn sót lại trong tôi:
Họ tên: Cố Minh Châu.
Tuổi: 48.
Quê quán: Tô Thành.
Nghề nghiệp cũ: Nhân viên Ngân hàng Thương mại Tô Thành (Gia nhập năm 2004).
Năm 2004.
Năm đó mẹ tôi mang thai tôi. Năm đó mẹ tôi nghỉ việc ở ngân hàng để lui về làm hậu phương, nhường lại cơ hội thăng tiến cho người khác.
Một linh tính chẳng lành mách bảo tôi. Tôi lao đi tìm cuốn album ảnh cũ mẹ cất dưới đáy tủ, nơi chứa đựng những kỷ niệm thời thanh xuân rực rỡ mà mẹ đã đánh đổi.
Lật giở từng trang ố vàng, bụi bay lất phất. Tay tôi dừng lại ở một tấm ảnh chụp tập thể nhân viên ngân hàng năm 1999.
Trong ảnh, mẹ tôi tóc ngắn ngang vai, cười rạng rỡ, đôi mắt sáng ngời niềm tin vào cuộc sống. Đứng sát bên cạnh mẹ, khoác vai mẹ thân thiết, là một cô gái cao ráo, xinh đẹp, nụ cười phóng khoáng đầy tự tin.
Tôi lật mặt sau tấm ảnh. Dòng chữ viết tay nắn nót của mẹ hiện lên:
“Kỷ niệm 1999 – Tiểu Diệp, Minh Châu, Tú Phương – Hội chị em tổ giao dịch viên.”
Đất dưới chân tôi như sụp đổ.
Minh Châu. Cố Minh Châu.
Người đàn bà đang sống trong căn hộ cao cấp bằng tiền của bố tôi, người đang cướp đi hạnh phúc của gia đình tôi...
Không ai khác, chính là bạn thân nhất, là đồng nghiệp kề vai sát cánh của mẹ tôi năm xưa.
Sự phản bội này không chỉ là ngoại tình. Nó là một sự tráo trở đê hèn tột cùng. Năm đó, mẹ tôi mang thai, nghỉ việc, nhường lại vị trí ở ngân hàng. Và người đàn bà đó – Cố Minh Châu – đã bước vào, không chỉ thế chỗ mẹ trong công việc, mà còn âm thầm thế chỗ mẹ ở trong lòng bố tôi suốt 20 năm qua.