Chiếc đồng hồ quả lắc kiểu cổ trong phòng khách điểm mười một tiếng, âm thanh vang vọng khô khốc như tiếng búa gõ vào lòng kiên nhẫn đang cạn dần của tôi.
Trên bàn ăn, nến đã cháy gần hết, sáp nến chảy dài như những giọt lệ sầu thảm. Món bò bít tết sốt vang trứ danh tôi cặm cụi chuẩn bị từ chiều giờ đã nguội ngắt, lớp mỡ đông lại thành một mảng trắng bệch vô hồn.
Hôm nay là kỷ niệm hai năm ngày cưới của tôi và Thẩm Mặc.
Tôi chỉnh lại dây áo váy ngủ lụa màu đỏ rượu, cố gắng hít thở sâu để trấn an nhịp tim đang đập loạn xạ. Hai năm qua, tôi đã cố gắng trở thành một người vợ hoàn hảo, dịu dàng, biết điều như anh mong muốn. Nhưng đổi lại chỉ là sự lạnh nhạt đến tàn nhẫn.
"Cạch."
Tiếng mở cửa vang lên xé toạc sự tĩnh lặng. Thẩm Mặc bước vào, mang theo luồng khí lạnh của đêm khuya Bắc Kinh. Anh vẫn vậy, dáng người cao ráo trong bộ vest đen phẳng phiu, gương mặt điển trai nhưng lạnh lùng như tạc tượng.
"Anh về rồi. Anh có đói không? Em hâm nóng thức ăn nhé?" Tôi vội vàng đứng dậy, nở nụ cười tươi tắn nhất có thể, giấu đi sự mệt mỏi trong đáy mắt.
Thẩm Mặc không nhìn tôi. Anh tháo cà vạt, ném lên ghế sofa, động tác toát lên sự mệt mỏi và... một mùi hương lạ thoang thoảng.
Mùi hoa nhài. Ngọt, nồng và gai góc.
Đó không phải mùi nước hoa của tôi. Tôi chỉ dùng hương cam chanh nhẹ nhàng vì anh từng nói anh ghét mùi nồng.
Tim tôi thắt lại, cảm giác như có bàn tay vô hình bóp nghẹt buồng phổi. Tôi biết mùi hương này. Nó thuộc về Lương Hạnh – cô em gái nuôi thanh mai trúc mã, người luôn xuất hiện trong mọi câu chuyện, mọi lý do vắng mặt của anh.
"Anh không đói. Lần sau đừng đợi cửa." Thẩm Mặc lạnh nhạt đáp, ánh mắt lướt qua bàn tiệc thịnh soạn như nhìn một đống đồ thừa thãi, "Lương Hạnh hôm nay tâm trạng không tốt, bệnh cũ tái phát, anh ghé qua xem con bé thế nào."
Lại là Lương Hạnh.
"Hôm nay... là kỷ niệm hai năm ngày cưới của chúng ta mà anh?" Giọng tôi run rẩy, nụ cười trên môi méo xệch.
Thẩm Mặc khựng lại một chút, đôi lông mày kiếm nhíu lại đầy vẻ không kiên nhẫn:
"Anh mệt rồi. Chuyện đó để sau đi. Tô Ly, em đừng lúc nào cũng trẻ con như vậy."
Nói rồi, anh đi thẳng vào phòng tắm, đóng sầm cửa lại. Tiếng nước xả rào rào vang lên, cuốn trôi đi chút hy vọng cuối cùng của tôi.
Tôi đứng chôn chân tại chỗ, nhìn bóng mình phản chiếu trên cửa kính tối om. Chiếc váy ngủ gợi cảm này, bàn tiệc này, và cả trái tim tôi nữa... tất cả bỗng trở nên rẻ rúng đến thảm hại.