Nửa tiếng sau, Thẩm Mặc bước ra khỏi phòng tắm với chiếc khăn tắm quấn ngang hông. Hơi nước làm mờ đi vẻ lạnh lùng trên gương mặt anh, nhưng ánh mắt anh nhìn tôi vẫn xa cách như người dưng nước lã.
Tôi đang kéo chiếc vali màu bạc từ trong phòng để quần áo ra. Bên trong lộn xộn vài bộ quần áo tôi vơ vội.
Thẩm Mặc cau mày, giọng nói trầm xuống đầy vẻ cảnh cáo:
"Nửa đêm nửa hôm, em lại định làm loạn cái gì nữa? Muốn gây sự chú ý à?"
"Em không làm loạn." Tôi ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt ráo hoảnh không còn một giọt nước mắt, "Thẩm Mặc, chúng ta ly hôn đi. Em trả tự do cho anh, trả anh về cho Lương Hạnh."
Căn phòng rơi vào im lặng chết chóc.
Tôi nín thở chờ đợi. Có lẽ, chỉ cần một câu níu kéo, một ánh mắt hối lỗi của anh, tôi sẽ mềm lòng. Dù sao tôi cũng yêu anh suốt hai năm qua.
Nhưng Thẩm Mặc chỉ cười khẩy, một nụ cười đầy châm biếm:
"Ly hôn? Chỉ vì anh đi thăm Lương Hạnh? Tô Ly, em đừng lấy chuyện này ra dọa anh. Em rời khỏi cái nhà này rồi thì đừng mong quay lại."
"Tôi không dọa anh." Tôi siết chặt tay cầm vali, móng tay găm vào da thịt đau nhói, "Tôi mệt rồi. Sống với một tảng băng như anh, tôi lạnh thấu xương rồi."
"Tùy em."
Thẩm Mặc lạnh lùng buông một câu, rồi quay lưng đi về phía giường ngủ, thản nhiên nằm xuống như không có chuyện gì xảy ra.
"Đi chán thì tự biết đường về. Đừng làm phiền giấc ngủ của anh."
Sự thờ ơ của anh như nhát dao cuối cùng cắt đứt sợi dây tình cảm mong manh. Tôi cắn môi, kéo vali bước nhanh ra khỏi cửa, không dám ngoảnh lại. Tôi sợ nếu nhìn lại, tôi sẽ thấy sự nhẹ nhõm trên gương mặt anh.
Bên ngoài trời bắt đầu mưa lất phất. Tôi không về nhà mẹ đẻ, bố mẹ tôi vốn trọng sĩ diện, nếu biết tôi bỏ chồng giữa đêm chắc chắn sẽ mắng tôi một trận rồi bắt tôi quay về xin lỗi.
Tôi gọi taxi, lao thẳng đến quán bar "Dạ Sắc" – nơi duy nhất tôi có thể trút bỏ lớp mặt nạ "phu nhân bác sĩ" hoàn hảo này.