Tiếng nhạc EDM chát chúa đập thẳng vào màng nhĩ, ánh đèn laser xanh đỏ quét loang loáng khắp không gian mờ ảo. Mùi rượu, mùi thuốc lá và mùi mồ hôi trộn lẫn tạo nên một thứ không khí cuồng loạn, kích thích.
Tôi nốc cạn ly rượu mạnh thứ ba, cảm giác nóng rát lan tỏa từ cổ họng xuống dạ dày, thiêu đốt đi sự uất ức.
"Tô Ly! Quẩy lên nào!" Cậu bạn thân DJ hét vào micro, chỉ tay về phía tôi.
Tôi cười lớn, vứt bỏ chiếc áo khoác ngoài, chỉ mặc chiếc váy hai dây bó sát gợi cảm, bước lên bục nhảy. Rượu làm tê liệt lý trí, tôi lắc lư điên cuồng theo điệu nhạc, mái tóc dài tung bay, rũ bỏ hình tượng người vợ hiền thục, cam chịu.
Xung quanh, những ánh mắt thèm thuồng của đàn ông dán chặt vào tôi. Có kẻ huýt sáo, có kẻ định tiến lại gần mời rượu.
Đột nhiên, tôi cảm thấy gáy mình lạnh toát. Một cảm giác nguy hiểm rình rập như bị thú săn mồi nhắm trúng.
Chưa kịp định thần, cổ tay tôi đã bị một bàn tay to lớn, cứng như gọng kìm siết chặt, đau đến thấu xương.
"Á! Buông ra!" Tôi hét lên, quay phắt lại.
Đập vào mắt tôi là khuôn mặt đen sì như bao công của Thẩm Mặc. Anh vẫn mặc bộ đồ ngủ xộc xệch, bên ngoài khoác vội chiếc áo măng tô dài, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ ngầu đầy nộ khí.
"Tô Ly, em giỏi lắm."
Anh nghiến răng ken két, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực, át cả tiếng nhạc ồn ào.
"Anh... sao anh lại ở đây?" Tôi lắp bắp, men rượu bay biến quá nửa vì sợ hãi.
Thẩm Mặc không trả lời. Anh thô bạo kéo xềnh xệch tôi xuống khỏi bục nhảy, gạt phăng mấy gã đàn ông đang định cản đường.
"Về nhà!"
"Không về! Anh buông tôi ra! Chúng ta ly hôn rồi!" Tôi vùng vẫy, đấm thùm thụp vào ngực anh, "Anh đi mà lo cho Lương Hạnh của anh! Đến đây tìm tôi làm gì?"
Thẩm Mặc khựng lại, quay người ép sát tôi vào bức tường lạnh lẽo của hành lang quán bar. Hai tay anh chống hai bên, giam cầm tôi trong lồng ngực vững chãi.
"Em dám nhắc tên người khác trước mặt anh?" Hơi thở anh nóng rực phả vào mặt tôi, mùi bạc hà quen thuộc xen lẫn mùi nguy hiểm chết người.
"Tôi..."
"Em là vợ tôi. Chết cũng là ma nhà họ Thẩm. Ai cho phép em mặc thế này đến đây? Ai cho phép em để thằng đàn ông khác nhìn em?"
Ánh mắt anh tối sầm lại, không còn là vị bác sĩ cấm dục, thanh cao thường ngày nữa. Giờ đây, anh giống như một con dã thú bị chọc giận, đầy tính chiếm hữu và hoang dã.
Anh cúi xuống, không phải một nụ hôn, mà là một cú cắn mạnh vào môi tôi, đau điếng nhưng cũng đầy kích thích.
"Đêm nay, em chết chắc rồi."
Anh gầm nhẹ vào tai tôi, rồi bế thốc tôi lên vai, sải bước dài ra khỏi quán bar, mặc kệ tôi la hét, giãy giụa trong vô vọng.