PHÒNG THẨM VẤN ĐẪM NƯỚC MẮT! GIA ĐÌNH THÔNG GIA CẮN XÉ NHAU VÀ CÚ ĐÁP TRẢ TỪ BÃI BIỂN MALDIVES!
678 từ
Gió biển Maldives mơn trớn làn da, mang theo hương vị mằn mặn của sự tự do. Tôi khẽ đẩy chiếc kính râm hàng hiệu, ung dung nhìn chằm chằm vào màn hình iPad. Ở nửa vòng trái đất bên kia, một vở bi hài kịch đang được phát sóng trực tiếp từ Sở Cảnh sát thành phố.
Trong phòng tạm giam lạnh lẽo, Chu Văn Lượng - đứa con trai từng được tôi nâng như nâng trứng - giờ đây tóc tai rũ rượi, mặt mũi tái mét nhợt nhạt. Ngồi cách đó một lớp kính, Lưu Lệ Na và bố mẹ cô ta đang gào thét, chửi rủa ầm ĩ đến mức mấy viên cảnh sát phải đập bàn cảnh cáo.
"Chu Văn Lượng! Thằng vô dụng! Mày bảo mẹ mày ngu ngốc, dễ dụ lắm cơ mà? Sao bây giờ nhà thì mất, giấy tờ giả bị phanh phui, tao lại phải ngồi tù thế này?!" Lưu Lệ Na điên cuồng gào lên, hai tay bị còng đập ầm ầm xuống bàn.
Bố mẹ Lệ Na cũng không vừa. Ông bà thông gia từng tỏ vẻ đạo mạo, chê bai tôi keo kiệt, nay nước mắt nước mũi tèm lem, nhổ toẹt nước bọt về phía con rể: "Mày đền danh dự cho nhà tao! Nếu thằng con trai tao bị bọn giang hồ chặt tay vì không có tiền trả nợ, tao sẽ xé xác mày! Trả lại 13 vạn tệ tiền tiết kiệm của tao đây!"
À, nhắc mới nhớ. 13 vạn tệ tôi ném vào nhóm chat hôm trước thực chất là tiền tôi... rút thẳng từ thẻ tín dụng phụ mà tôi đứng tên, nhưng tài khoản liên kết trả nợ lại là của Chu Văn Lượng. Bọn họ thấy tiền tưởng bở, vội vàng lấy số đó để đút lót cho bọn cò đất làm giấy tờ giả. Giờ thì tiền mất, tật mang, nợ nần chồng chất.
Chu Văn Lượng co rúm người lại, run rẩy xin cảnh sát cho gọi một cuộc điện thoại cuối cùng. Hắn bấm số của tôi.
Chiếc điện thoại vệ tinh đời mới bíp lên. Tôi thong thả nhấn nút nghe, bật loa ngoài.
"Mẹ... Mẹ ơi, cứu con với!" Giọng thằng con trai hèn nhát vang lên nức nở. "Bọn chúng gài bẫy con, Lệ Na ép con làm thế! Mẹ thương con, mẹ rút đơn tố cáo đi mẹ... Con xin lỗi mẹ, con sai rồi!"
Tôi nhấp một ngụm nước dừa lạnh buốt, bật cười khanh khách: "Cứu anh? Lấy tư cách gì? Tư cách của một thằng con tính quỵt của mẹ già 130 tệ tiền thuốc, hay tư cách của một kẻ định cướp luôn căn nhà dưỡng lão của mẹ để nuôi em vợ đánh bạc?"
"Mẹ! Dù sao con cũng là con ruột của mẹ, là máu mủ nhà họ Chu! Mẹ định thấy chết không cứu sao?" Hắn gầm lên trong tuyệt vọng.
"Máu mủ à?" Tôi ném một ánh mắt sắc lạnh về phía chân trời xa xăm. "Tôi quên chưa báo cho anh biết. Luật sư của tôi đã hoàn tất thủ tục hủy bỏ quyền thừa kế của anh rồi. Căn biệt thự ở ngoại ô và số cổ phần công ty để dành cho anh, tôi đã quyên góp toàn bộ vào quỹ từ thiện mang tên tôi. Từ giờ phút này, anh chính thức trắng tay. Cứ ở trong đó mà từ từ tận hưởng sự 'báo hiếu' của nhà vợ đi nhé."
Tôi dập máy cái "rụp". Ngay lập tức, trên màn hình iPad, tôi thấy Chu Văn Lượng ngã vật xuống sàn, ôm đầu tru lên hoảng loạn tột độ. Lưu Lệ Na thì gục mặt xuống bàn, gào khóc điên dại khi biết chiếc phao cứu sinh cuối cùng đã bị tôi chọc thủng.
Trò chơi kết thúc? Không, đối với lũ đỉa đói này, để chúng sống dở chết dở trong nợ nần và sự dằn vặt lẫn nhau mới là hình phạt tàn khốc nhất.