GIANG HỒ ĐẠI NÁO TRẠI GIAM! LƯU LỆ NA BỊ ÉP KÝ GIẤY BÁN THÂN VÀ MÀN TRẢ NỢ MÁU CỦA CẬU EM QUÝ HÓA!
718 từ
Tiếng gào thét của Chu Văn Lượng vẫn còn âm vang qua màn hình iPad, nhưng sự kịch tính thực sự chỉ vừa mới bắt đầu. Ngay khi tôi định tắt máy để tận hưởng bữa tối sang chảnh, một nhóm người lạ mặt xuất hiện trong khung hình camera an ninh tại khu vực chờ của Sở Cảnh sát.
Đó là năm gã đàn ông mặc đồ đen, cánh tay vằn vện xăm trổ, dẫn đầu là một gã mặt sẹo – kẻ mà tôi nhận ra ngay lập tức: Đại ca của băng nhóm tín dụng đen chuyên đòi nợ cho cậu em trai ăn tàn phá hại của Lưu Lệ Na.
Bọn chúng không đến để thăm nuôi. Bọn chúng đến để "thu hồi vốn".
Gã mặt sẹo thong thả bước tới bàn thẩm vấn, nhìn Lưu Lệ Na đang khóc lóc thảm thiết bằng ánh mắt như nhìn một miếng thịt thối. Hắn ném một xấp giấy nợ đẫm vệt máu lên bàn, giọng khàn đặc:
"Em gái, thằng em quý hóa của cô đã ký giấy thế chấp chính cái mạng của nó để vay 2 tỷ đồng. Nó nói nếu nó không trả được, chị nó sẽ bán căn nhà tân hôn để thanh toán. Giờ nhà thì bị bà già kia bán mất, thằng em cô đang nằm trong tay tao với một cánh tay đã gãy. Cô tính sao?"
Lưu Lệ Na trợn ngược mắt, mặt cắt không còn một giọt máu: "Không... không thể nào! Tôi đang ở trong đồn cảnh sát, các người không dám làm gì tôi đâu!"
"Cảnh sát chỉ giữ cô vì tội làm giả giấy tờ thôi," Gã mặt sẹo nhếch mép, nụ cười rợn người. "Nhưng khoản nợ này là nợ máu. Cô ký vào tờ giấy chuyển nhượng toàn bộ tài sản cá nhân và cam kết làm việc cho 'công ty giải trí' của tao ở biên giới để trả nợ cho nó, hoặc sáng mai, tao gửi ngón tay của em trai cô vào đây làm quà mừng."
Ở góc bên kia, Chu Văn Lượng nghe thấy số nợ 2 tỷ liền phát điên, hắn lao tới bám lấy song sắt gào lên: "Lệ Na! Cô ký đi! Cô cứu nó đi chứ đừng lôi tôi vào! Mẹ tôi đã cắt quyền thừa kế của tôi rồi, tôi không có tiền đâu!"
Lưu Lệ Na quay sang nhìn chồng, ánh mắt đầy sự ghê tởm và tuyệt vọng. Người đàn ông cô ta từng dùng mọi thủ đoạn để chiếm đoạt, kẻ từng thề non hẹn biển, giờ đây đang hèn nhát đẩy cô ta vào hố lửa để tự cứu lấy mình.
"Chu Văn Lượng! Anh là đồ súc sinh!" Cô ta rít lên, rồi quay sang gã mặt sẹo, cười điên dại. "Tôi ký! Nhưng tôi có một điều kiện. Khoản nợ này là do cả hai vợ chồng tôi cùng vay để lo cho em trai. Nếu tôi đi bán thân, Chu Văn Lượng cũng phải bán nội tạng để trả nợ!"
Một màn "hổ đói cắn nhau" nổ ra ngay trước mặt các viên cảnh sát đang bối rối can ngăn. Chu Văn Lượng và Lưu Lệ Na lao vào cào cấu, xỉ thỉu nhau bằng những lời lẽ nhơ nhớp nhất.
Tôi ngồi trên bãi biển Maldives, nhấp một ngụm vang đỏ, cảm giác sảng khoái lan tỏa khắp cơ thể. Hóa ra, tôi chẳng cần phải nhúng tay quá sâu. Chỉ cần một mồi lửa nhỏ, sự tham lam và ích kỷ của bọn chúng đã tự biến cuộc đời nhau thành địa ngục.
Đúng lúc đó, một thông báo mới hiện lên trên iPad. Gã cò đất – bạn học của cháu gái tôi – vừa gửi một đoạn ghi âm bí mật. Trong đó, Lưu Lệ Na và mẹ đẻ đang bàn tính cách đầu độc tôi để chiếm đoạt toàn bộ tiền bảo hiểm nhân thọ nếu việc thế chấp nhà thất bại.
Ánh mắt tôi lạnh lẽo. Lũ quỷ đội lốt người này, đến chết cũng không hối cải.
Tôi tắt iPad, mỉm cười với phục vụ bàn: "Cho tôi thêm một ly cocktail mạnh nhất. Đêm nay, tôi muốn ăn mừng sự diệt vong của những kẻ phản bội."