BẢN ÁN TỬ HÌNH CHO KẺ ÁC! MẸ ĐẺ LƯU LỆ NA PHÁT ĐIÊN GIỮA PHỐ VÀ CHIẾC BẪY CUỐI CÙNG TỐNG KHỨ CHU VĂN LƯỢNG VÀO CỬA TỬ!
607 từ
Ánh đèn neon ở Maldives rực rỡ nhưng không sáng bằng ngọn lửa trả thù đang bùng cháy trong lòng tôi. Ngay khi tôi vừa đặt ly cocktail xuống, một đoạn video khác từ gã bạn học của cháu gái gửi tới. Lần này là cảnh tượng tại bệnh viện tâm thần thành phố.
Mẹ đẻ của Lưu Lệ Na – bà ta, kẻ vừa mới hôm qua còn hùng hổ bàn tính chuyện đầu độc tôi, giờ đây đang lang thang ở sảnh bệnh viện với bộ dạng điên dại. Khi biết tin con gái bị giang hồ bắt đi biệt tích, con trai thì tàn phế, căn nhà vốn tưởng đã "nằm trong túi" lại thuộc về một gã xăm trổ đòi nợ thuê, bà ta đã hoàn toàn sụp đổ.
Bà ta gào thét giữa phố, túm lấy bất kỳ ai đi ngang qua để đòi "mười ba vạn tệ" và "bò viên". Cảnh tượng ấy thật mỉa mai làm sao! Kẻ cả đời toan tính trên mồ hôi nước mắt của người khác, cuối cùng lại hóa điên vì chính sự tham lam của mình.
Nhưng đó chưa phải là cái kết thảm khốc nhất.
Trong phòng giam, Chu Văn Lượng sau khi bị Lưu Lệ Na "cắn ngược" đã trở nên hoảng loạn tột độ. Hắn biết rằng một khi ra khỏi đây, gã mặt sẹo sẽ không để hắn yên. Hắn điên cuồng viết thư xin lỗi, dùng máu ở ngón tay bị Lưu Lệ Na cắn nát để viết lên tường những lời hối hận muộn màng, hy vọng tôi sẽ rủ lòng thương mà cứu vớt đứa con trai duy nhất này.
Tôi nhếch mép, gửi cho luật sư của mình một chỉ thị cuối cùng: "Giao đoạn ghi âm bàn mưu đầu độc cho cảnh sát. Thêm vào đó, hãy 'vô tình' để Chu Văn Lượng biết rằng mẹ đẻ của Lưu Lệ Na đã khai ra hắn chính là kẻ chủ mưu cung cấp loại độc dược đó để sớm chiếm đoạt di sản."
Đây chính là đòn ly gián chí mạng.
Chu Văn Lượng nghe xong tin này tại trại giam đã hoàn toàn phát điên. Hắn không còn đường lui. Nỗi sợ hãi bị tử hình và sự phản bội từ gia đình vợ khiến hắn nảy sinh ý định tự sát để trốn tránh thực tại. Hắn dùng chính chiếc áo tù nhân để kết thúc cuộc đời hèn nhát của mình ngay trong đêm.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng Maldives bắt đầu sưởi ấm căn phòng, tôi nhận được tin nhắn xác nhận: "Chu Văn Lượng đã đi rồi. Lưu Lệ Na cũng đã bị đưa sang biên giới. Nhà họ Lưu và họ Chu chính thức xóa sổ."
Tôi chậm rãi bước ra ban công, nhìn về phía chân trời xa xăm. 130 tệ tiền thuốc ấy, tôi đã lấy lại được bằng cả mạng sống và danh dự của những kẻ phản bội.
Điện thoại tôi lại rung lên. Một số lạ từ quê nhà. Tôi bắt máy, đầu dây bên kia là giọng nói run rẩy của gã môi giới: "Chị ơi... bà già họ Lưu... bà ấy vừa lao đầu vào xe tải ngay trước cửa căn nhà cũ của chị rồi..."
Tôi im lặng một lát, rồi nhẹ nhàng cúp máy.
Dọn dẹp rác rưởi luôn khiến người ta cảm thấy sạch sẽ. Giờ là lúc tôi bắt đầu cuộc sống thực sự của mình, nơi không có sự giả dối, không có những "máu mủ" độc hại, chỉ có tôi và đại dương mênh mông này.