Phòng hòa giải của đồn cảnh sát nặc mùi ẩm mốc và tiếng la hét chói tai.
Lưu Cầm đập bàn cồm cộp, nước bọt văng tung tóe vào mặt viên cảnh sát trực ban.
"Nhà của con dâu tôi, tôi đập một bức tường thì phạm luật gì?"
"Các người ăn hối lộ của nó nên mới bắt tôi đúng không? Mau thả tôi ra!"
Cánh cửa phòng bật mở, Lâm Hạo sải bước đi vào.
Anh ta không còn giữ vẻ đạo mạo khép nép thường ngày nữa.
Đi theo sau anh ta là một người phụ nữ trẻ đang ôm bụng bầu vượt mặt.
Đó chính là Lý Nhã, người luôn được giới thiệu là "vợ sắp cưới" của thằng em ăn bám Lâm Viễn.
Lâm Hạo ném một xấp tài liệu xuống mặt bàn trước mặt tôi, khóe môi nhếch lên nụ cười đểu cáng.
"Cố Mạn, đừng ép người quá đáng."
"Căn hộ đó là tài sản chung sau kết hôn, tôi hoàn toàn có quyền quyết định cải tạo nó."
"Hơn nữa, Lý Nhã đang mang thai cháu đích tôn của nhà họ Lâm, cô ấy cần không gian rộng rãi để dưỡng thai."
Tôi liếc mắt nhìn tờ giấy thỏa thuận phân chia tài sản mà anh ta vừa ném xuống.
Bên trong chi chít những điều khoản vô lý đến nực cười.
Anh ta yêu cầu tôi rút đơn tố cáo, tự bỏ tiền túi sáu mươi triệu tệ để đền bù thiệt hại kết cấu cho toàn bộ tòa nhà.
Đổi lại, anh ta sẽ "rộng lượng" tha thứ, không ly hôn và cho phép tôi tiếp tục làm dâu nhà họ Lâm.
Lâm Viễn đang co rúm ở góc tường cũng ló đầu ra phụ họa.
"Chị dâu, chị cây độc không trái, không đẻ được thì để Nhã Nhã đẻ."
"Chị mang tiếng là giám đốc mà keo kiệt, có cái nhà cũng tính toán chi li với người nhà."
Tôi khẽ bật cười, tiếng cười lạnh lẽo vang vọng giữa phòng hòa giải.
"Tài sản chung sao?"
"Lâm Hạo, anh mù luật hay giả vờ quên, căn nhà đó tôi mua đứt trước khi chúng ta đăng ký kết hôn ba tháng?"
Sắc mặt Lâm Hạo không hề bối rối, anh ta đắc ý lấy điện thoại ra, bật một đoạn ghi âm.
Giọng nói say xỉn của tôi từ một năm trước vang lên rõ mồn một: *"Được, nhà của em cũng là của anh... cho anh hết..."*
Lâm Hạo hất hàm, ánh mắt bộc lộ sự tàn nhẫn nguyên thủy.
"Tôi có bằng chứng cô tự nguyện giao nhà cho tôi."
"Đồng thời, tôi đã gọi sẵn một chục phóng viên túc trực ngoài cửa đồn cảnh sát rồi."
"Nếu cô không ký giấy nhận nợ và chuyển giao quyền điều hành công ty cho tôi, ngày mai báo chí sẽ đồng loạt đăng tin Giám đốc Cố Mạn bất hiếu, tống tiền mẹ chồng."
"Cô cứ chờ xem công ty của cô phá sản thế nào đi!"
Anh ta vươn người tới, tưởng như đã nắm được tử huyệt của tôi.
Nhưng anh ta không hề biết, tôi đã châm ngòi nổ cho màn kịch này từ rất lâu rồi.
Tôi thong thả đứng dậy, phủi nhẹ nếp nhăn trên áo dạ.
"Gọi phóng viên đến rồi à? Làm tốt lắm."
"Vậy để bọn họ chứng kiến luôn một tin chấn động hơn nhé."
Tôi rút từ trong túi xách ra một tập hồ sơ xét nghiệm, ném thẳng vào mặt Lâm Hạo.
Giấy tờ bay lả tả, rơi trúng chân Lâm Viễn.
"Đứa bé trong bụng Lý Nhã đã được mười hai tuần."
"Trong khi cô ta và em trai anh mới dọn về sống chung chưa đầy bốn tuần."
"Anh không định giải thích cho Lâm Viễn biết, tại sao kết quả chọc ối xét nghiệm ADN lại ghi tên cha đứa bé là Lâm Hạo sao?"
Cả phòng hòa giải chết lặng trong một giây.
Lâm Viễn trợn trừng mắt, điên cuồng lao vào nhặt tờ giấy lên xem, rồi gầm lên lao vào đánh anh trai mình.
Lưu Cầm há hốc mồm, sốc đến mức hai mắt lật trắng dã, ngất lịm đi.
Nhưng cú plot twist thực sự của đêm nay vẫn chưa dừng lại ở đó.
Cánh cửa phòng hòa giải đột ngột bị đạp tung.
Một người đàn ông cao lớn mặc âu phục đen tuyền bước vào, mang theo áp bức nghẹt thở khiến nhiệt độ căn phòng như giảm xuống độ âm.
Thẩm Tư Ngôn.
Ông trùm giới tài chính Bắc Kinh, kẻ luôn mang vẻ ngoài cấm dục lạnh nhạt nhưng lại sở hữu những thủ đoạn tàn độc nhất.
Anh lướt qua đám người nhà họ Lâm đang đánh nhau hỗn loạn như nhìn những thi thể vô hồn.
Nhưng khi quay sang tôi, ánh mắt sâu thẳm đen đặc dục vọng chiếm hữu của anh lại khóa chặt lấy tôi.
Bàn tay lớn với những khớp xương rõ ràng ngang nhiên ôm trọn lấy eo tôi, siết chặt, kéo tôi dán sát vào lồng ngực rắn chắc của anh.
Anh cúi đầu, cọ nhẹ cằm lên vành tai tôi, giọng nói trầm thấp mang theo sự ái muội và nụ cười tàn nhẫn vang lên.
"Bà Thẩm, anh đã dặn em dọn dẹp rác rưởi thì phải gọi anh cơ mà."
"Sao lại để bẩn tay mình thế này?"