Cả phòng hòa giải im phăng phắc như tờ, chỉ còn tiếng thở dốc nghẹn ngào của Lâm Hạo.
Hắn nhìn chằm chằm vào bàn tay đang đặt trên eo tôi, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ sùng sục vì ghen tuông và sợ hãi.
"Thẩm... Thẩm tổng?"
Giọng Lâm Hạo run lẩy bẩy, hai chân nhũn ra muốn quỳ sụp xuống.
Thẩm Tư Ngôn ngay cả một ánh mắt cũng lười bố thí cho hắn.
Anh nhẹ nhàng vuốt lại lọn tóc mai đang rối của tôi, động tác dịu dàng đến cực đoan nhưng áp bức tỏa ra lại khiến người ta nghẹt thở.
"Nhà báo ngoài kia đang chờ phỏng vấn chuyện giám đốc Cố ép mẹ chồng sảy thai kìa."
Anh cười nhạt, một nụ cười khiến nhiệt độ căn phòng như đóng băng.
"Trợ lý Trần, mời họ vào đây chụp ảnh phó giám đốc Lâm tòm tem với em dâu."
"Tiện thể, phát cho mỗi nhà báo một bản sao kê chứng cứ Lâm Hạo rút ruột công ty đi."
Lâm Hạo nghe đến hai chữ "rút ruột", mặt mày trắng bệch như tờ giấy ma.
Hắn bò lê trên mặt đất, định tóm lấy gấu quần của Thẩm Tư Ngôn để cầu xin nhưng lập tức bị vệ sĩ đá văng vào góc tường.
Cùng lúc đó, viên cảnh sát cầm kết quả giám định bước vào, giọng đanh thép.
"Bức tường chịu lực bị phá hủy nghiêm trọng, toàn bộ chi phí gia cố tòa nhà và bồi thường tổn thất lên tới sáu mươi triệu tệ."
"Hành vi phá hoại có tổ chức, Lâm Hạo, Lưu Cầm và Lâm Viễn, tất cả sẽ bị tạm giam chờ khởi tố."
Lưu Cầm vừa tỉnh dậy, nghe đến con số sáu mươi triệu và lệnh bắt giam thì gào lên một tiếng như lợn bị chọc tiết rồi lại ngất đi.
Lâm Viễn điên cuồng lao vào túm tóc Lý Nhã, mắng chửi cô ta là đồ lăng loàn, trong khi Lý Nhã ôm bụng kêu la thảm thiết.
Một màn kịch gia đình thối nát, dơ bẩn hạ màn bằng sự tàn sát lẫn nhau ngay tại đồn cảnh sát.
Tôi lạnh lùng bước qua đống hỗn độn, ném tờ đơn ly hôn đã ký sẵn cùng đơn tố cáo tham ô xuống trước mặt Lâm Hạo.
"Cứ từ từ mà đếm lịch trong tù, đồ cặn bã."
Vừa bước ra khỏi cửa đồn cảnh sát, không khí đêm lạnh buốt ập đến.
Nhưng tôi chưa kịp rùng mình, một chiếc áo khoác âu phục mang theo mùi gỗ trầm hương lạnh lẽo đã trùm kín bờ vai.
Thẩm Tư Ngôn nhấc bổng tôi lên, nhét thẳng vào băng ghế sau của chiếc Maybach đỗ sẵn.
Vách ngăn cách âm từ từ kéo lên, tách biệt hoàn toàn thế giới bên ngoài.
Không gian chật hẹp trong xe lập tức bị mùi hương của đàn ông trưởng thành xâm chiếm.
Thẩm Tư Ngôn tháo phăng chiếc kính gọng vàng cấm dục, tiện tay vứt sang một bên.
Ánh mắt anh tối sầm lại, sâu thẳm và cuồn cuộn dục vọng chiếm hữu điên cuồng mà anh đã cố kìm nén suốt ba năm qua.
Anh tháo tung hai cúc áo sơ mi, yết hầu lăn lộn đầy gợi cảm.
"Vở kịch nhẫn nhục làm vợ hiền của em rốt cuộc cũng kết thúc rồi."
Ngón tay thon dài của anh bóp nhẹ lấy cằm tôi, ép tôi phải nhìn thẳng vào đôi mắt rực lửa của anh.
"Ba năm... Mạn Mạn, em định bù đắp cho sự chờ đợi của anh thế nào đây?"
Không đợi tôi trả lời, nụ hôn của anh mang theo sự trừng phạt đầy ác thú giáng xuống.
Môi lưỡi quấn quýt, tàn nhẫn cắn mút, mang theo sự ghen tuông điên cuồng và khát khao không thể che giấu.
Bàn tay anh luồn vào trong áo tôi, vuốt ve dọc theo sống lưng khiến tôi run rẩy không ngừng.
Mọi sự tỉnh táo của tôi bị anh cuốn trôi trong bầu không khí ái muội đến nghẹt thở.
Đêm nay, giới tài chính Bắc Kinh kháo nhau Lâm Hạo đã thân bại danh liệt, gánh món nợ khổng lồ trong tù.
Còn ở tầng cao nhất của khách sạn đế vương, tôi cuối cùng cũng ngoan ngoãn chìm đắm trong sự giam cầm ngọt ngào của vị Diêm Vương đích thực.