Qua vài ngày, mẹ tôi bảo tôi: Trước kia nhà tôi bị giải tỏa, nhà đền bù đã chính thức bồi thường rồi, tổng cộng đền 4 căn nhà và 1000 vạn tiền mặt.
Tôi nhanh chóng đi tìm cô bạn thân Thẩm Tư Nhạc để báo tin vui, thuận tiện "phun tào" một chút về hành vi của Tiết Văn Kiệt và mẹ anh ta.
Thẩm Tư Nhạc nghe xong tỏ vẻ rất hả giận.
"Trần Thiên Thiên, cậu rốt cuộc tỉnh táo lại rồi! Sớm đã bảo cậu từ bỏ cái tên trai quê đó, không phải tớ chém gió, tớ sớm đã nhìn ra tên kia không được rồi."
Cô ấy từng gặp Tiết Văn Kiệt, lúc đó liền cảm thấy nhân phẩm người này có vấn đề.
Cô ấy sớm đã khuyên tôi cùng Tiết Văn Kiệt chia tay rồi.
Tôi thở dài một hơi: "Haizz, đây không phải lúc đầu quá trẻ người non dạ, nhìn không rõ người sao."
Thẩm Tư Nhạc nói: "Đừng thở dài nữa, tớ bây giờ rốt cuộc có thể giới thiệu em họ tớ cho cậu rồi! Tề Nhất Dương! 1m85 đại soái ca! Có nhan sắc có cơ bụng! Làm người thật thà đáng tin cậy!"
Tôi và Thẩm Tư Nhạc lại trêu chọc nhau một phen, tôi liền về nhà.
Vừa về đến nhà nghỉ ngơi một lát, chuông cửa nhà tôi liền vang lên.
Tôi cứ tưởng là đồ ăn ngoài tôi vừa gọi, hưng phấn đi mở cửa, kết quả là Tiết Văn Kiệt và mẹ anh ta, hai người như môn thần đứng ở cửa.
Bọn họ phá thiên hoang mà xách một hộp quà trái cây tới.
"Các người đến làm gì?" Tôi không có sắc mặt tốt hỏi.
Mẹ anh ta cười đến vô cùng nịnh nọt: "Thiên Thiên à, đều là người một nhà, cô và Văn Kiệt đều tốt như vậy bao lâu rồi, nào có thể nói phân là phân chứ."
Tiết Văn Kiệt cũng lập tức sấn tới, cười hề hề đầy vẻ đê tiện nói: "Thiên Thiên, anh biết em còn thích anh mà. Mẹ anh nói đến lúc đó cho em 5 vạn sính lễ, vui không?"
Tôi đang nghĩ hai mẹ con họ sao đột nhiên chuyển tính, mẹ anh ta liền sấn tới hỏi tôi: "Thiên Thiên, nghe nói nhà các cô được phân mấy căn nhà phải không?"
Tôi bừng tỉnh đại ngộ, tin tức bọn họ linh thông như vậy, lần này là vì nhà của tôi mà đến rồi.
Hê hê, tôi đột nhiên có một ý tưởng.
Tôi - cái vị "chuyên gia vẽ bánh" này, vẽ cho họ một cái bánh vừa to vừa tròn nhé!