Tôi lập tức đầy mặt tươi cười nói với mẹ anh ta: "Đúng vậy, dì à, phân được 4 căn."
Mẹ anh ta kích động xoa tay không ngừng: "Vậy, nhà của các cô phân chia thế nào a?"
Rốt cuộc đến lượt tôi biểu diễn rồi.
Tôi lập tức nắm lấy tay Tiết Văn Kiệt, giả vờ rất thâm tình nói: "Văn Kiệt, em nghĩ kỹ rồi, em vẫn là muốn cùng anh ở bên nhau."
"Bốn căn nhà này, chúng ta ở một căn, cho cô chú một căn, bố mẹ em một căn, còn lại một căn cho thuê, thấy thế nào?"
Mẹ anh ta nhíu mày chặt chặt, vội vàng nói: "Thiên Thiên à, chị gái Văn Kiệt và anh rể nó còn thuê nhà ở kìa, hay là căn đó liền cho chúng nó đi? Cũng không phải lấy không nhà của cô, đến lúc đó 5 vạn sính lễ cho cô liền coi như tiền chúng nó hỏi mua nhà cô nhé!"
Thật không biết xấu hổ, lần đầu tiên nghe nói sính lễ có thể tính như thế.
Chỉ với 5 vạn tệ, ngay cả cái nhà vệ sinh của căn nhà đó cũng mua không nổi đâu.
Tôi vội vàng thoái thác: "Đều là người nhà, còn nói tiền nong gì, đợi đến lúc đó em và Văn Kiệt kết hôn rồi, không đều như nhau sao? 5 vạn kia cũng không cần đưa em, em đến lúc đó trực tiếp đem căn nhà này cho chị ấy nhé."
Mẹ anh ta nghe xong lập tức mắt đều sáng lên: "Đã bảo là Văn Kiệt nhà tôi có tiền đồ mà, tìm được người bạn gái như cô, thật có mắt nhìn."
Tôi giả cười: "Văn Kiệt người đẹp trai như vậy, năng lực công tác lại mạnh, cô gái thích anh ấy nhiều như thế, cháu khẳng định phải bỏ ra nhiều một chút mới có thể cùng anh ấy kết hôn mà."
Tôi nhìn thấy lưng của Tiết Văn Kiệt lập tức thẳng lên, còn vuốt vuốt tóc mái.
Không sao, vậy cứ để các người bay cao hơn một chút.
"Dì à, nhà Văn Kiệt hiện tại ở cách chỗ đi làm rất xa, dì hiện tại qua đây ở cùng anh ấy, hai người ở không quá đủ đâu nhỉ?"
Tiết Văn Kiệt ở chỗ hẻo lánh thuê một căn nhà cũ nát nhỏ hẹp, anh ta cũng không chỉ một lần ám chỉ nói muốn chuyển đến ở cùng tôi, đều bị tôi từ chối.
Mẹ anh ta liên tục gật đầu: "Thiên Thiên, ai nói không phải chứ! Chỗ đó chỉ 40 mét vuông, có lúc đi đường cũng đi không thuận lợi."
"Như vậy đi." Tôi cười nói, "Mọi người hay là dọn đến căn nhà đền bù của nhà cháu trước nhé? Đến lúc đó ký cái tên, căn nhà đó liền thuộc về Văn Kiệt rồi."
"Đến lúc đó lại mua cho Văn Kiệt chiếc xe, xe gì cũng được!"
Tiết Văn Kiệt vẻ mặt hưng phấn: "Anh thích Maserati!"
Khẩu khí thật lớn, lương tháng 3000 còn muốn là Maserati, nằm mơ đi.
Tôi gật đầu: "Ừm, vậy thì Maserati."
Lúc này Tiết Văn Kiệt và mẹ anh ta, giống như uống phải rượu giả vậy, mặt mày hồng hào.
Bánh mà, vẽ to một chút cũng chẳng sao.