Tiếng gõ cửa cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
Trình Viễn vừa gõ cửa vừa gọi:
“Cưng, là anh, Trình Viễn đây.”
Tôi hơi bực, trực tiếp gửi cho Trình Viễn một tin nhắn.
【Em không có nhà.】
Tiếng gõ cửa dừng lại.
Ngay sau đó, tin nhắn của Trình Viễn gửi tới.
【Em ra ngoài mua đồ ăn à? Vậy anh ở đây chờ em.】
Tới lúc này tôi mới nhớ ra, trước khi đến, anh ta nói tiện đường mua đồ ăn qua.
Tôi thông cảm anh ta kiếm tiền không dễ, nên nói đồ ăn để tôi chuẩn bị.
Anh ta nói được.
Trước đây mỗi lần tôi đi mua đồ cũng từng gọi video hỏi anh ta có muốn tôi mua gì không.
Có lẽ vì vậy nên anh ta không nghi ngờ.
Ngoài cửa vang lên giọng Trình Viễn:
“Cô ấy không có nhà, đi mua đồ ăn rồi.”
Đúng lúc này, cuối cùng tôi cũng nghe thấy giọng của những người khác.
“Cái gì vậy trời? Chúng ta đi xa như thế tới đây, cô ta lại chạy đi mua đồ ăn, để chúng ta đứng chờ trước cửa nhà cô ta à?”
Người nói là một phụ nữ khá lớn tuổi, có lẽ là mẹ Trình Viễn.
Một người phụ nữ trẻ hơn một chút cũng lên tiếng:
“Đúng đó, còn làm giá ghê vậy. Người thành phố thì ghê gớm lắm chắc?”
Chắc đây là chị dâu của Trình Viễn.
Trình Viễn lập tức nói:
“Mọi người đừng nói nữa. Sắp có bão rồi, mọi người lại không chịu ở khách sạn, con chỉ có thể dẫn mọi người tới đây. Cô ấy không thích đông người, nên con mới không nói trước. Nếu nói trước, chắc chắn cô ấy sẽ không đồng ý cho mọi người vào cửa.”
Một người đàn ông già nua tức giận nói:
“Phản rồi! Cô ta không đồng ý cho chúng ta vào cửa? Tao còn không đồng ý cho cô ta vào cửa nhà tao ấy chứ!”
Trình Viễn lại nói:
“Bố, bố bớt lại đi. Đây không phải ở quê. Lát nữa dù có vào được nhà cô ấy, mọi người cũng đừng bày cái dáng vẻ gia trưởng ra.”
Người đàn ông kia hừ một tiếng rồi không nói nữa.
Lại có một người đàn ông trẻ hơn lên tiếng, chắc đây là anh trai Trình Viễn:
“Vậy lát nữa cô ấy về, thấy chúng ta đông người thế này, cô ấy có cho chúng ta vào không?”
Trình Viễn đáp:
“Đã tới đây rồi, hơn nữa còn có bão, cô ấy sẽ không từ chối đâu.”
Bình luận lập tức phẫn nộ:
【Trước đó cô ấy mở cửa thấy các người đông như vậy đã từ chối rồi đó, nhưng các người xông vào mà!】
【Còn nói gì mà đừng bày dáng vẻ gia trưởng. Sau khi vào nhà, mẹ anh ta cứ nhất quyết mở cửa sổ thông gió, nói chỗ bọn họ đều làm thế. Bố anh ta thì nhất quyết ném mèo đi, nói có mèo thì không sinh con được. Trình Viễn thì như con chim cút, không thèm cản.】
【Đúng vậy, cháu trai anh ta đòi chơi mô hình, không cho thì đập nát cả tủ mô hình của cô ấy.】
【Bạch nguyệt quang tức đến mức muốn báo cảnh sát, lúc đó Trình Viễn mới ra giảng hòa, nói gì mà anh ta sẽ bồi thường, chờ bão qua rồi sẽ đi. Kết quả chỉ vì mẹ anh ta lại lén mở cửa sổ, gió làm con mèo hoảng sợ cào bố anh ta một cái, bố anh ta liền muốn ném mèo ra ngoài cửa sổ. Mạng con mèo lớn, nó bám được vào mép cửa sổ, bạch nguyệt quang chạy tới cứu, kết quả bị gió lớn thổi rơi xuống. Lần này thì thật sự thành bạch nguyệt quang trên trời luôn…】
Tôi tức đến phát run, không đọc nổi bình luận nữa.
Con mèo cũng cảm nhận được cảm xúc của tôi, đi tới cọ qua cọ lại bên chân tôi.
Cứ để đám người kia đứng mãi trước cửa cũng không ổn. Nghĩ một lát, tôi lại gửi tin nhắn cho Trình Viễn:
【Em không đi mua đồ ăn, em đổi ý qua nhà Duyệt Duyệt rồi. Anh về đi. Nếu anh thấy nguy hiểm thì có thể thuê phòng khách sạn.】