Kiều Duyệt là bạn thân của tôi. Trước đây cô ấy luôn không vừa mắt Trình Viễn, tôi còn nghĩ có phải cô ấy quá nhạy cảm hay không.
Quả nhiên, mắt nhìn người của bạn thân đúng là rất độc.
Chẳng mấy chốc, cả nhà ngoài cửa biết tôi không có nhà, lại còn tạm thời cho bọn họ leo cây. Tiếng chửi rủa với hàm lượng “mẹ” cực cao vang lên không dứt.
Rất nhanh, tin nhắn của Trình Viễn lại gửi tới:
【Cưng, sao em không nói sớm? Anh tới nơi rồi mà!】
Tôi trả lời:
【Tới rồi thì vẫn có thể về mà, bây giờ thời tiết bên ngoài vẫn ổn.】
Trước bão, thường trời yên biển lặng.
Anh ta nhắn lại rất nhanh:
【Chỗ nhà anh chắc chắn sẽ ngập. Khách sạn thì đắt quá. Hay em đưa mật khẩu cho anh đi, anh ở nhà em hai ngày thôi.】
Tôi cười lạnh.
Hóa ra hôm nay không vào được thì không chịu bỏ cuộc đúng không?
Tôi trực tiếp từ chối:
【Không tiện. Duyệt Duyệt tìm em nói chuyện, không nhắn nữa.】
Sau đó mặc kệ anh ta gửi gì, tôi cũng không trả lời.
Trình Viễn và người nhà anh ta tức đến mức đứng ngay trước cửa chửi ầm lên.
Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy bộ mặt này của Trình Viễn.
Nghĩ lại những gì bình luận nói, tôi không khỏi rùng mình.
May mà không cho bọn họ vào.
Nhưng ngay sau đó, tôi lại nghe thấy giọng bố anh ta:
“Cô ta không có nhà đúng không? Vậy mày có đoán được mật khẩu nhà cô ta không?”