Ngoài cửa, Trình Viễn không nói gì.
Hàng xóm như sợ anh ta không tin, lại lên tiếng:
“Một tiếng trước cô ấy đã về rồi, tôi vẫn ngồi dưới lầu, không thấy cô ấy ra ngoài nữa.”
Ngoài cửa im lặng.
Một lúc lâu sau mới nghe thấy Trình Viễn khô khốc nói lời cảm ơn.
Hàng xóm đi rồi.
Tay tôi siết chặt điện thoại.
Sau đó, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa.
Tiếng gõ lần này lớn hơn, dồn dập hơn trước rất nhiều.
Trình Viễn vừa gõ cửa vừa hét:
“Thẩm Ninh, em ở nhà đúng không? Sao không mở cửa? Anh tới lâu rồi!”
Giọng anh ta nghe đã có chút mất kiên nhẫn.
Người nhà anh ta bên ngoài cũng mồm năm miệng mười chửi tôi:
“Cái thứ gì vậy? Ở nhà mà không mở cửa, là khinh con trai tao hay khinh nhà họ Trình chúng tao?”
Người nói là bố anh ta.
Sau đó mẹ anh ta phụ họa:
“Đúng đó, thế này mà còn muốn gả cho Tiểu Viễn? Không đưa sính lễ hồi môn một trăm tám mươi vạn thì khỏi bàn!”
Chị dâu anh ta cũng lên tiếng:
“Mẹ, sau này mẹ phải ra oai với cô ta. Không dạy dỗ một trận thì cô ta phản trời mất.”
Anh trai anh ta không nói gì.
Còn cháu trai anh ta thì la lên:
“Dạy dỗ cô ta! Dạy dỗ cô ta!”
Những âm thanh kia làm tôi bực bội đến rối loạn, tiếng gõ cửa tôi cũng không đáp lại.
Sau đó tiếng gõ cửa dừng lại. Trình Viễn trực tiếp gọi điện cho tôi.
Tôi hoảng, bấm tắt.
Anh ta lại gọi thêm mấy cuộc, tôi đều không nghe.
Rồi ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ cửa đinh tai nhức óc.