Lông tơ cả người tôi dựng đứng.
Trình Viễn từng tới nhà tôi mấy lần. Tuy tôi không nói mật khẩu cho anh ta biết, nhưng lúc nhập mật khẩu mở cửa, tôi cũng không tránh anh ta.
Anh ta rất có thể đã nhìn thấy.
Hơn nữa cửa nhà tôi không có chốt chống trộm. Tôi thậm chí còn không khóa được từ bên trong.
Nghĩa là chỉ cần có mật khẩu thì có thể mở cửa.
Nhưng Trình Viễn nói anh ta không để ý.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Rồi tôi lại nghe anh ta nói anh ta có thể thử.
“Dù sao sinh nhật của cả nhà cô ấy con đều biết.”
Tim tôi lại treo lên.
Mật khẩu nhà tôi là sinh nhật của con mèo.
Tôi và anh ta từng cùng tổ chức sinh nhật cho nó.
Não tôi xoay chuyển cực nhanh. Tôi lặng lẽ lấy một cái ghế chặn trước cửa.
Bình luận lại bắt đầu chạy:
【Không đủ đâu cưng, ba người đàn ông kia đẩy một phát là bật cửa ra ngay.】
Lúc này Trình Viễn đã thử một lần, sai.
Anh ta chuẩn bị thử lần thứ hai.
Những món đồ nặng khác tôi kéo không nổi. Tôi lại lấy thêm một cái ghế, rồi chất những chiếc thùng tôi có thể bê lên trên.
Con mèo cũng như cảm nhận được nguy hiểm, lưng bắt đầu hơi cong lên.
Lần thử thứ hai vẫn sai, anh ta bắt đầu thử lần thứ ba.
Khu tôi ở là khu chung cư cũ.
Ban quản lý gần như có cũng như không, bảo vệ cũng không có.
Tôi không có người thân nào ở thành phố này. Bạn thân và bạn bè đều là nữ, đối phó với cả nhà đông người như vậy quá nguy hiểm.
Tôi chuẩn bị báo cảnh sát.
Đúng lúc này, ngoài cửa có người khác lên tiếng:
“Mấy người làm gì vậy?”
Là hàng xóm tầng trên.
Giọng Trình Viễn lập tức vang lên:
“Tôi tới tìm bạn gái tôi là Thẩm Ninh. Cô ấy có việc ra ngoài, nói để chúng tôi vào chờ cô ấy trước.”
Tôi có dự cảm không lành.
Quan hệ của tôi với hàng xóm tầng trên không tốt.
Nhà anh ta có hai đứa nhỏ, thường xuyên làm ồn lúc nửa đêm.
Tôi từng lên tận nhà tìm, cũng từng báo cảnh sát, nhưng không có tác dụng, bọn họ còn làm quá hơn.
Bất đắc dĩ, tôi lén dùng thiết bị rung trần, cuối cùng mới yên được một chút.
Bây giờ trước cửa nhà tôi có nhiều người như vậy, nhìn qua còn không dễ chọc. Chắc chắn anh ta sẽ muốn xen vào chuyện náo nhiệt này.
Quả nhiên, ngay sau đó tôi nghe thấy giọng nghi hoặc của hàng xóm:
“Cô ấy ở nhà mà.”