Ba tháng sau, triển lãm tranh cá nhân của Thẩm Thanh Ngôn được khai mạc tại Auckland.
Bức tranh “Cô ấy trong ánh sớm” được đặt ở vị trí trung tâm của phòng triển lãm, thu hút vô số ánh nhìn.
Ngày cuối cùng của triển lãm, trước mặt mọi người, Thẩm Thanh Ngôn quỳ một gối xuống, cầu hôn Ôn Dĩ Ninh.
Không có lời thề hoa mỹ, chỉ một câu giản dị:
“Dĩ Ninh, anh muốn dùng quãng đời còn lại để vẽ tất cả nụ cười của em.”
Ôn Dĩ Ninh mỉm cười gật đầu, đôi mắt long lanh ánh lệ.
Ở đằng xa, một người đàn ông đội mũ lặng lẽ nhìn cảnh ấy, rồi xoay người rời đi không một tiếng động.
Cuối cùng Tạ Hành vẫn không kìm được, lén đến nhìn cô lần cuối.
Thấy nụ cười hạnh phúc trên gương mặt cô, anh ta rốt cuộc cũng hiểu ra:
có những lúc, buông tay mới chính là yêu thật sự.
Hai năm sau, Ôn Dĩ Ninh và Thẩm Thanh Ngôn tổ chức một lễ cưới giản dị ngay tại trang trại.
Hôm đó nắng vừa đẹp, hương nho lan tỏa khắp vườn.
Ôn Dĩ Ninh mặc váy cưới trắng tinh, nụ cười rạng rỡ như hoa.
Cô cuối cùng cũng bước ra khỏi cơn sốt cao kéo dài suốt bảy năm,
ở Nam Bán Cầu yên bình này, tìm được tình yêu lành mạnh, thuộc về riêng mình.
Còn ở nơi cách đó vạn dặm, Tạ Hành đứng trước cửa kính lớn trong văn phòng,
nhìn tấm ảnh cưới do thám tử tư gửi tới trên điện thoại, khẽ nói:
“Chị à, lần này… em thật lòng chúc chị hạnh phúc.”
Anh ta xóa bức ảnh, tắt điện thoại, tiếp tục làm việc.
Ngoài cửa sổ, thành phố lên đèn, bóng dáng anh bị kéo dài rất, rất xa.
Có những người, định sẵn chỉ có thể đồng hành cùng bạn một đoạn đường.
Còn những người từng thật lòng yêu, sẽ lặng lẽ chúc phúc trong tim,
rồi mỗi người bước tiếp về tương lai không còn bóng dáng của nhau.
Bảy năm hoang đường, rốt cuộc cũng trở thành quá khứ.
Đường đời còn dài, mỗi người tự tìm niềm vui của riêng mình.
—Hoàn—