Tôi chưa từng nghĩ đến chuyện bỏ nghề.
Mỗi lần cầm con dấu lên, tôi đều tự nhắc mình rằng dấu thép ấy không đơn thuần chỉ là một thủ tục hành chính.
Một khi nó được dập xuống, Nhà nước sẽ chính thức công nhận cuộc đời của hai người từ nay buộc chặt vào nhau.
Chỉ cần sai một dấu.
Có lẽ hướng đi của cả hai cuộc đời cũng sẽ thay đổi.
Sáng hôm ấy, khi thời gian làm việc chỉ còn lại không bao lâu, đồng nghiệp phía sau gọi vọng tới.
“Chị Thanh Lam, còn đúng một cặp thôi. Giải quyết nhanh rồi chúng ta tan ca nhé.”
Tôi khẽ đáp lại, ngồi thẳng người rồi đưa mắt lên bảng điện tử.
Số thứ tự hiện trên màn hình là A088.
Không lâu sau, một đôi nam nữ cùng bước đến quầy.
Người đàn ông mặc bộ vest được là phẳng đến mức gần như không có một nếp nhăn. Từ lúc ngồi xuống, ánh mắt dịu dàng của anh ta vẫn luôn hướng về cô gái bên cạnh.
Cô gái trẻ khoác trên người toàn những món đồ hàng hiệu, gương mặt rạng rỡ, đôi mắt tràn đầy vẻ mong chờ của một người sắp trở thành cô dâu.
Nhìn qua, họ là một đôi rất đẹp.
Người đàn ông lấy giấy tờ từ cặp tài liệu ra, lần lượt đặt lên mặt bàn.
Không chỉ đầy đủ, tất cả còn được sắp xếp ngay ngắn đến từng chiếc kẹp giấy.
Tôi bắt đầu đối chiếu.
Sổ hộ khẩu hợp lệ.
Căn cước công dân không có vấn đề.
Giấy xác nhận tình trạng độc thân đúng quy định.
Giấy khám sức khỏe tiền hôn nhân cũng hoàn toàn bình thường.
Ảnh chụp là ảnh mới.
Trong bảy năm làm việc, tôi hiếm khi gặp một bộ hồ sơ được chuẩn bị kỹ lưỡng như vậy.
Khoảng năm phút sau, toàn bộ quá trình kiểm tra hoàn tất.
Trên màn hình, từng mục lần lượt chuyển sang màu xanh.
Không có cảnh báo.
Không có sai sót.
Cũng không có bất kỳ dấu hiệu nào khiến người ta phải nghi ngờ.
Tôi kéo ngăn bàn, lấy hai giấy chứng nhận kết hôn ra rồi điều chỉnh vị trí con dấu thép.
Ngay khi tôi chuẩn bị đóng xuống, người đàn ông đột nhiên đưa tay vào túi áo vest.
Anh ta lấy ra một chiếc hộp bằng gỗ rồi đặt lên bàn.
“Chị có thể dùng hộp mực này giúp chúng tôi được không?”
Anh nhẹ nhàng đẩy chiếc hộp về phía tôi, giọng nói vẫn vô cùng lịch thiệp.
“Bạn tôi mua nó ở Tô Châu rồi mang về. Nghe nói đây là mực son chu sa làm theo phương pháp truyền thống. Người ta còn bảo dùng loại này vào ngày cưới sẽ đem lại may mắn.”
Cô gái bên cạnh lập tức cười tươi.
“Anh ấy đã chuẩn bị riêng cho hôm nay đấy chị.”
Cô nhìn người đàn ông với vẻ ngọt ngào.
“Chồng em muốn dấu tay trên giấy đăng ký của hai đứa thật đẹp.”
Chỉ vừa gọi hai tiếng “chồng em”, hai má cô đã đỏ lên.
Tôi ngẩng đầu nhìn người đàn ông đối diện.
Anh ta cũng nhìn thẳng về phía tôi.
Nụ cười ôn hòa.
Ánh mắt chân thành.
Phong thái chu đáo.
Bất kể nhìn từ góc độ nào, anh ta cũng giống một chú rể hoàn hảo.
Cô gái bên cạnh cũng vậy.
Hai người đứng cạnh nhau vô cùng xứng đôi, chẳng có bất kỳ chi tiết nào khiến người khác cảm thấy không ổn.
Tôi cúi xuống nhìn chiếc hộp.
Đó là một hộp gỗ mang kiểu dáng cổ, phần nắp có thể bật mở, trông giống một sản phẩm thủ công mỹ nghệ được chế tác tinh xảo.
Tôi đưa tay mở nắp.
Bên trong là một lớp mực đỏ tươi, bề mặt ánh lên màu son óng mượt.
Nếu chỉ nhìn bằng mắt thường, không ai có thể phát hiện điểm bất thường.
Thế nhưng bàn tay đang cầm con dấu của tôi lại dừng lại giữa không trung.
Vấn đề không nằm ở màu sắc.
Mà ở mùi hương.
Nó rất nhẹ.
Nhẹ đến mức một người bình thường gần như không thể nhận ra.
Nhưng tôi đã tiếp xúc với đủ loại mực dấu suốt bảy năm.
Mực chu sa đạt chuẩn luôn có mùi khoáng chất khá rõ, hơi chát, đồng thời phảng phất một chút đắng.
Chiếc hộp này cũng có mùi ấy.
Tuy nhiên, xen lẫn bên trong còn có một mùi ngọt rất mờ nhạt.
Không phải mùi thơm tự nhiên.
Nó giống mùi hóa chất còn sót lại sau khi một loại dung môi hữu cơ đã bay hơi.
Tôi nhìn chằm chằm lớp mực đỏ.
Trong đầu âm thầm đếm.
Một.
Hai.
Ba.
Nụ cười trên mặt người đàn ông vẫn không thay đổi.
Anh ta nhẹ giọng hỏi:
“Có vấn đề gì sao chị?”
Cô gái cũng nghiêng đầu nhìn tôi với vẻ khó hiểu.
Đồng nghiệp phía sau sốt ruột nhắc nhở.
“Chị Lam, sao còn chưa đóng dấu?”
Tôi không đáp.
Thay vì tiếp tục, tôi chậm rãi đặt con dấu thép trở lại mặt bàn.
Sau đó, chân phải âm thầm lùi về phía sau.
Bên dưới góc phải của chiếc bàn có một bàn đạp kim loại.
Ba năm trước, sau khi xảy ra một chuyên án lớn, toàn bộ quầy đăng ký kết hôn đều được lắp thiết bị báo động liên động để phòng chống lừa đảo và bạo lực.
Chỉ cần người phụ trách dùng chân nhấn xuống, tín hiệu sẽ được truyền thẳng đến Trung tâm Chống lừa đảo và đơn vị công an phụ trách khu vực.
Trong ba năm qua, tôi chưa từng động đến nó.
Ngay cả lần có người dùng phần mềm chỉnh sửa giấy chứng nhận kết hôn nhằm thực hiện thủ tục ly h/ô/n để tranh giành tài sản, tôi cũng chỉ xử lý theo quy trình bình thường.
Bởi tôi hiểu rõ, một khi bàn đạp này được kích hoạt, sự việc sẽ lập tức vượt khỏi phạm vi của một tranh chấp hôn nhân thông thường.
Tôi hít sâu một hơi.
Lòng bàn chân từ từ ấn xuống.
Một tiếng “cạch” rất khẽ vang lên.
Âm thanh nhỏ đến mức không ai xung quanh chú ý.
Nhưng khi lọt vào tai tôi, nó lại giống như tiếng chốt bảo hiểm vừa được rút khỏi một vật có thể phát n/ổ.