Sau khi tín hiệu được gửi đi, đại sảnh vẫn duy trì vẻ yên tĩnh như trước.
Máy điều hòa trên trần phát ra tiếng ù đều đều.
Đồng nghiệp ngồi phía sau vẫn tiếp tục lật hồ sơ.
Ngoài cửa kính, dòng xe trong giờ tan tầm vẫn chậm chạp nối đuôi nhau trên đường.
Ba giây đầu tiên trôi qua.
Mồ hôi trong lòng bàn tay tôi đã bắt đầu túa ra.
Tôi không ngừng tự hỏi, liệu mình có đoán nhầm hay không.
Chỉ vì một hộp mực có mùi hơi khác thường, tôi đã kích hoạt hệ thống báo động của cả cơ quan.
Nếu không tìm thấy vấn đề gì, nhẹ nhất tôi cũng sẽ bị đình chỉ để viết kiểm điểm.
Nghiêm trọng hơn, công việc mà tôi gắn bó suốt bảy năm có thể chấm dứt ngay trong ngày hôm nay.
Năm giây.
Người đàn ông trước mặt vẫn bình tĩnh đến đáng kinh ngạc.
Anh ta thậm chí còn hơi nghiêng đầu, nở nụ cười thân thiện.
“Máy tính gặp trục trặc sao chị?”
“Nếu cần, tôi có thể xem qua giúp.”
Cách nói chuyện tự nhiên.
Sắc mặt điềm đạm.
Không có bất kỳ dấu hiệu căng thẳng nào.
Đến giây thứ tám, bên ngoài tòa nhà đột nhiên vang lên hàng loạt âm thanh dồn dập.
Không phải tiếng của một chiếc xe đơn lẻ.
Mà là cả một đoàn xe đang cùng lúc lao tới.
Tiếng còi cảnh sát từ hai đầu đường đồng loạt vang lên, sắc bén đến mức gần như xé rách bầu không khí đang yên tĩnh.
Ngay sau đó là tiếng phanh gấp.
Tiếng cửa xe bị đóng mạnh.
Tiếng giày bước nhanh trên nền đá.
Từng âm thanh nối tiếp nhau dội thẳng vào đại sảnh.
Năm cảnh sát mặc sắc phục lập tức tiến vào.
Theo sau họ là ba người mặc thường phục cùng hai kỹ thuật viên mang theo thiết bị chuyên dụng.
Đi đầu là một nữ cảnh sát ngoài ba mươi tuổi.
Mái tóc ngắn được cắt gọn.
Gương mặt nghiêm nghị và lạnh lùng.
Ngay khi bước qua cửa, cô nhanh chóng quét mắt quan sát toàn bộ khu vực, sau đó nhìn thẳng về phía tôi.
“Người phát tín hiệu là chị?”
Tôi gật đầu.
“Đúng.”
“Nguyên nhân?”
Tôi nâng tay chỉ vào chiếc hộp gỗ vẫn còn mở trên bàn.
“Thứ đó có vấn đề.”
Nữ cảnh sát không hỏi thêm.
Cô lập tức đưa tay ra hiệu.
Một kỹ thuật viên tiến tới, đeo găng tay rồi cẩn thận thu cả hộp mực lẫn chiếc nắp gỗ vào túi đựng vật chứng.
Trong suốt quá trình, anh ta không tùy tiện chạm hoặc di chuyển bất kỳ đồ vật nào khác trên mặt bàn.
Hai cửa kính lớn của đại sảnh nhanh chóng bị khóa từ bên ngoài.
Hai cảnh sát mặc áo chống đ/â/m đứng chắn ngay trước lối ra vào.
Toàn bộ quá trình chỉ kéo dài chưa đến một phút rưỡi.
Người đầu tiên không giữ được bình tĩnh là cô gái trẻ.
Cô bật dậy khỏi ghế, giọng nói vừa cao vừa run.
“Các anh đang làm gì vậy?”
“Hôm nay chúng tôi chỉ đến đăng ký kết hôn. Chúng tôi đã phạm tội gì?”
“Đây là ngày vui của chúng tôi, sao các anh lại đối xử như thế?”
Nói đến cuối câu, đôi mắt cô đã đỏ lên.
Cô quay sang nhìn người đàn ông bên cạnh, vẻ mặt hoàn toàn hoang mang.
“Anh à, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Người đàn ông lập tức đưa tay ôm lấy vai cô.
Giọng anh ta dịu dàng như đang dỗ dành một đứa trẻ.
“Không sao.”
“Có lẽ chỉ là hiểu lầm thôi.”
Sau đó, anh ta ngẩng đầu nhìn về phía tôi.
Trong ánh mắt không chỉ có vẻ khó hiểu mà còn lộ ra chút tổn thương.
“Chị có nhầm lẫn gì không?”
“Hộp mực này được bạn tôi mua trực tiếp tại một xưởng thủ công ở Tô Châu. Tôi vẫn giữ đầy đủ hóa đơn.”
Vừa nói xong, anh ta lập tức lấy một tờ hóa đơn từ trong túi áo ra.
Động tác trơn tru, tự nhiên, không hề có chút chần chừ.
Nữ cảnh sát nhận lấy, đọc nhanh một lượt rồi quay đầu nhìn tôi.
“Chị Thanh Lam, lý do chỉ là chiếc hộp mực này sao?”
Tôi hiểu điều cô muốn nói.
Nếu kết quả kiểm tra chứng minh đây chỉ là một hộp mực bình thường, toàn bộ cuộc điều động hôm nay chắc chắn sẽ trở thành chuyện cười bị nhắc lại trong nhiều năm.
Tôi còn chưa kịp lên tiếng, từ phía cầu thang đã vang xuống một tiếng quát lớn.
“Thanh Lam, chuyện gì đang diễn ra vậy?”
Phó cục trưởng phụ trách phòng đăng ký kết hôn vội vã chạy xuống.
Trên ống quần ông vẫn còn dính một vệt cà phê chưa kịp lau.
Ông nhìn khắp đại sảnh.
Đầu tiên là lực lượng cảnh sát.
Sau đó là hai cánh cửa đã bị khóa.
Cuối cùng, ánh mắt ông dừng lại trên người tôi.
“Người kích hoạt bàn đạp là cô?”
“Cô có biết tín hiệu vừa gửi đi, bên Công an thành phố đã lập tức mở hồ sơ xử lý không?”
“Nếu hôm nay cô không đưa ra được lời giải thích hợp lý…”
Ông dừng lại giữa chừng.
Không cần nói hết, tất cả mọi người đều hiểu phần còn lại.
Lúc ấy, toàn bộ ánh mắt trong đại sảnh đều dồn về phía tôi.
Đồng nghiệp ngồi phía sau dùng tay che miệng, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Đôi nam nữ vẫn đứng ngay cạnh quầy.
Người đàn ông ôm cô gái vào lòng, động tác dịu dàng đến mức trông chẳng khác nào một khung hình trong ảnh cưới.
Còn tôi đứng đối diện họ.
Trong mắt những người xung quanh, có lẽ tôi giống một kẻ đột nhiên mất kiểm soát hơn bất kỳ ai.
Nhưng tôi không thể ép bản thân bỏ qua thứ đã ngửi thấy.
Mùi ngọt rất mờ nhạt ấy vẫn lặp đi lặp lại trong đầu tôi.
Một mùi hương tuyệt đối không nên tồn tại bên trong mực son chu sa.