Cô vừa nói vừa khóc.
“Tôi nên nghe chị.”
“Tôi nên nghe chị.”
“Chính hắn đã hại tôi.”
Đội trưởng Hạ ra hiệu cho người ghi âm.
“Mộc Lam, cô kể từ đầu.”
Cô ôm đầu gối.
Giọng nói đứt quãng.
Sau khi đăng ký kết hôn, Lý Duy Thành đưa cô đến một căn biệt thự ngoại ô.
Nói là quà cưới.
Ở đó, hắn chuẩn bị tiệc tối.
Cô uống một ly rượu rồi mất ý thức.
Khi tỉnh lại, cô phát hiện đầu ngón tay đau nhức.
Lý Duy Thành nói cô bị dị ứng với mực.
Ba ngày sau.
Công ty của cô mất một khoản tiền lớn.
Toàn bộ giao dịch được xác nhận bằng vân tay và chữ ký điện tử của cô.
Camera cho thấy một người mặc quần áo của cô bước vào phòng tài chính.
Gương mặt bị khẩu trang che kín.
Nhưng dáng người rất giống.
Vân tay trên két là của cô.
Mộc Lam lập tức báo cảnh sát.
Lý Duy Thành lại chủ động đứng ra làm chứng.
Hắn nói cô từng nhiều lần nhắc đến việc chuyển tiền ra nước ngoài.
Sau đó, hắn đưa ra một loạt ghi âm.
Trong ghi âm có giọng của cô.
Nội dung là kế hoạch biển thủ.
Mộc Lam khẳng định đó không phải lời mình nói.
Nhưng giám định khi ấy kết luận giọng nói có độ tương đồng rất cao.
Cô bị tạm giữ.
Trong thời gian điều tra, Lý Duy Thành đưa ra chứng cứ cô từng điều trị rối loạn tâm thần.
Cuối cùng.
Vì bằng chứng không đủ để kết tội, cô được thả.
Nhưng ngay ngày trở về nhà, cô bị cưỡng chế đưa vào viện điều dưỡng.
Người giám hộ là chồng.
Chỉ mười ngày sau, hắn làm thủ tục ly h/ô/n.
Tuy nhiên quyền giám hộ vẫn được duy trì theo ủy quyền cũ.
Mộc Lam bị nhốt suốt bốn năm.
Mỗi lần nói mình bị hại.
Người ta lại ghi vào hồ sơ rằng cô xuất hiện hoang tưởng.
Mỗi lần phản kháng.
Cô bị tăng liều thuốc.
Mỗi lần cố trốn.
Cô bị trói vào giường.
Đội trưởng Hạ nhìn giám đốc viện.
“Ông giải thích thế nào?”
Ông ta lau mồ hôi.
“Chúng tôi chỉ dựa theo hồ sơ bệnh án.”
“Giấy tờ đều hợp pháp.”
“Lý Duy Thành là người giám hộ.”
Mộc Lam đột nhiên hét lên:
“Hắn không phải!”
“Tôi đã ly h/ô/n với hắn!”
Giám đốc viện nói:
“Nhưng cô từng ký giấy ủy quyền giám hộ không thể hủy ngang.”
Mộc Lam đập mạnh tay xuống đất.
“Tôi chưa từng ký!”
Tôi nhìn đội trưởng Hạ.
Lại là vân tay.
Lại là chữ ký.
Lại là giấy tờ hợp pháp.
Đường dây này không chỉ lấy tài sản.
Chúng còn có cả bác sĩ, luật sư, chuyên gia giám định và cơ sở giam giữ trá hình.
Chúng biến người sống thành kẻ tâm thần.
Biến người vô tội thành tội phạm.
Biến nạn nhân thành người không còn quyền lên tiếng.
Đội trưởng Hạ lập tức ra lệnh tạm giữ giám đốc viện.
Đồng thời niêm phong toàn bộ hồ sơ điều trị.
Khi cảnh sát chuẩn bị đưa Mộc Lam ra ngoài, cô vẫn không dám bước.
Cô đứng sau cánh cửa.
Nhìn hành lang.
Cả người run lên.
“Có phải tôi đi ra rồi vẫn sẽ bị đưa trở lại không?”
Tôi quay lại nắm tay cô.
“Sẽ không.”
“Chị đảm bảo sao?”
Tôi nhìn những vết hằn trên cổ tay cô.
“Không phải tôi đảm bảo.”
“Pháp luật sẽ đảm bảo.”
Cô bật khóc.
Khóc đến mức không đứng vững.
Bốn năm.
Một nghìn bốn trăm sáu mươi ngày.
Cuối cùng cô cũng được bước ra khỏi căn phòng ấy.